LUẬT HẤP DẪN TỪ NỤ CƯỜI

  1. Mỗi lần bạn mỉm cười với một người, thì đó là một hành động của tình
    yêu, một món quà cho người đó và là một điều tốt đẹp – Mother Teresa.
  2. Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và
    khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta
    khóc về mọi thứ – Santosh Kalwar.
  3. Bạn sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, nếu như bạn nở một nụ
    cười – Charles Chaplin.
  4. Cuộc sống như một tấm gương, bạn cau mày thì nó cũng cau mày lại
    với bạn, hãy mỉm cười… nó cũng sẽ mỉm cười với bạn – Herbert Samuels.
  5. Nụ cười luôn thường trực trên môi tôi, nó sẽ không bao giờ chết. Tôi
    đang đứng đây với nó để chờ đợi bạn, cho đến khi bạn ở bên tôi – Freida
    Martinez.
  6. Bạn sẽ không bao giờ thấy nuối tiếc với những điều ý nghĩa đã làm bạn
    mỉm cười – Bei Maejor.
  7. Hãy lấy nụ cười của chúng ta để thay đổi thế giới, nhưng đừng để thế
    giới thay đổi nụ cười của chúng ta.
  8. Một nụ cười có thể làm bừng sáng một ngày đen tối nhất.
  9. Mỗi người trong chúng ta đều có một vết thương lòng, một số người
    giấu trong đôi mắt, một số khác lại giấu nó trong nụ cười – Nylle
  10. Một nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn.
  11. Cô ấy cười không có nghĩa là cô ấy hạnh phúc. Cô ấy cười vì cô ấy
    đang tràn ngập hy vọng, niềm tin và sự mạnh mẽ.
  12. Nụ cười là chiếc chìa khóa duy nhất mở được trái tim của người khác.
  13. Phương thuốc tốt nhất trên thế giới này mà không có các tác dụng phụ
    khác đó là nụ cười. Tôi mong rằng thứ thuốc hữu hiệu ấy luôn luôn có trong
    bạn.
  14. Đôi khi bạn phải luôn phải mỉm cười, hãy nghĩ rằng: mọi thứ rồi sẽ
    ổn, gạt đi nước mắt và hãy tiếp tục bước đi.
  15. Mỉm cười và hãy cho mọi người thấy rằng bạn đã trở thành một người
    mạnh mẽ hơn bạn của ngày hôm qua.
  16. Hãy luôn hạnh phúc bởi bạn sẽ không bao giờ biết rằng có những
    người đã yêu nụ cười của bạn mất rồi!
  17. Đôi khi nụ cười được bắt nguồn từ những niềm vui, nhưng có lúc
    niềm vui có được là nhờ nụ cười – Thích Nhất Hạnh.
  18. Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy
    đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt – John
    Lennon.
  19. Hãy cười, thậm chí dù đó là nụ cười buồn bã, bởi còn đáng buồn hơn
    nụ cười buồn bã là sự bi thảm vì không biết phải cười thế nào.
  20. Để thật sự cười, anh phải có thể lấy nỗi đau của mình ra và “chơi” với
    nó! – Charlie Chaplin.

ĐỨNG NÚI NÀY TRÔNG NÚI NỌ

Đại Sư dẫn một chàng trai đến trước một ngọn núi. Đại Sư:

  • Con thấy ngọn núi này thế nào?
    Chàng trai:
  • Dạ, Cao, đẹp, hùng vĩ!
    Đại Sư:
  • Đi cùng ta lên núi.
    Trên đường đi không ai nói 1 câu, cứ đi và đi, chàng trai mệt dần, đường núi
    lại không dễ đi, càng lúc càng cảm thấy khó chịu mệt mỏi. Đợi lên đến đỉnh núi,
    đại sư hỏi:
  • Ngọn núi mà con nhìn thấy như thế nào?
    Chàng trai:
  • Ngọn núi này không ổn, đường thì toàn đá sỏi, cây cối cũng mọc không
    được tốt. Nhưng đứng đây có thể nhìn ra xa, con thấy ngọn núi đối diện đẹp
    hơn nhiều.
    Đại Sư cười và nói:
  • Khi con quen 1 người, chính là lúc con đứng xa nhìn ngọn núi, trong mắt
    đầy sự mới lạ và ngưỡng mộ, khi hiểu rõ con người đó rồi, chính là lúc con
    leo lên núi, con thấy được những thứ chi tiết rõ ràng, nhưng đến đỉnh núi,
    mắt của con cũng chỉ nhìn thấy ngọn núi khác mà thôi. Núi không có thay đổi,
    là tâm của con thay đổi. Tâm của con thay đổi, nên cái thấy của con cũng
    không còn như trước.
    Không còn sự ngưỡng mộ, núi cũng không còn hùng vĩ nữa. Con oán giận
    càng nhiều, thương tổn lại càng lớn. Tại sao con có thể đứng trên đỉnh núi nhìn
    ngọn núi khác? Là bởi vì ngọn núi con đang giẫm lên đã nâng tầm con mắt của
    con lên mà thôi.
    Một người có thể hiểu trân trọng tất cả những thứ đang có hiện tại mới là
    người thực sự hạnh phúc!
    SƯU TẦM

KHÔNG PHÓNG DẬT LÀ BÍ QUYẾT CỦA HẠNH PHÚC

Một thời, Thế Tôn trú tại Sàvatthi. Rồi vua Pasenadi nước Kosala đi đến
đảnh lễ, bạch Thế Tôn:

  • Bạch Thế Tôn, có một pháp nào có thể đưa đến chứng đắc và tồn tại cả
    hai hạnh phúc: hạnh phúc đời này và hạnh phúc đời sau?
  • Thưa Ðại vương, có một pháp có thể đưa đến chứng đắc và tồn tại cả
    hai hạnh phúc: hạnh phúc đời này và hạnh phúc đời sau.
  • Bạch Thế Tôn, pháp ấy là gì?
  • Bất phóng dật, thưa Ðại vương, là một pháp có thể đưa đến chứng đắc
    và tồn tại cả hai hạnh phúc: hạnh phúc đời này và hạnh phúc đời sau.
    Ai ước nguyện tuổi thọ
    Không bệnh, có diệu sắc
    Ðược sanh lên Thiên giới
    Sanh các nhà quý tộc.
    Phải liên tục tăng thượng
    Tinh tấn, không dừng nghĩ
    Người hiền triết tán thán
    Hạnh lành không phóng dật.
    Ðối với những người lành
    Làm các hạnh công đức
    Người hiền không phóng dật
    Ðược cả hai lợi ích
    Lợi ích trong đời này
    Lợi ích cả đời sau.
    Kẻ anh hùng được gọi
    Là bậc chơn hiền trí
    Nếu biết nắm chụp lấy
    Hạnh phúc cho chính mình.
    (Tương Ưng Bộ I, chương 3, phẩm 2, phần Không phóng dật [lược])
    LỜI BÀN:
    Phóng dật là lối sống buông thả, phóng túng theo dục vọng, không có tiết
    độ, không biết tự giới hạn và kiềm chế bản thân, nói nôm na là sống xả láng,
    không cần nghĩ đến ngày mai. Theo tuệ giác của Thế Tôn, chính sự phóng
    túng không biết dừng lại đúng lúc là nguyên nhân của mọi bất hạnh trong
    đời này và cả những đời sau.
    Thì ra, những điều kiện để thiết lập hạnh phúc trong đời sống vốn ở trong
    tầm tay của mọi người. Đó là sự chuẩn mực, điều độ, biết làm chủ bản thân
    mình trước những cám dỗ. Chúng ta thừa biết tác hại của việc ăn quá no
    hoặc ngủ quá nhiều, đam mê tửu sắc vô độ, quá vui hoặc quá buồn, stress
    v.v… ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể chất và tinh thần, là nguyên nhân
    của vô số bệnh tật, dẫn đến thể trạng sa sút và suy giảm tuổi thọ nhưng để
    làm chủ được bản thân không phải là điều dễ dàng.
    Mặt khác, những ai biết dừng lại đúng lúc trước cám dỗ chắc chắn người
    ấy sẽ không bao giờ phải hối tiếc và ăn năn về những việc đã làm. Không ít
    người chỉ vì một phút không chế ngự được bản thân để tham sân chi phối
    mà phải thân bại danh liệt hay ân hận suốt cuộc đời.
    QUẢNG TÁNH

THÔNG ĐIỆP CỦA DIÊM VƯƠNG

Chuyện kể rằng 1 linh hồn vừa xuống âm phủ. Linh hồn ấy tức giận nói
Diêm Vương :

  • Ông chẳng công bằng gì cả. Trước khi đưa tôi xuống đây ông phải báo
    trước thời gian cho tôi thu xếp mọi thứ chứ.
    Diêm Vương trả lời :
  • Ta đã báo cho ngươi rồi mà:
    Hôm ngươi đi ra đường gặp vụ tai nạn, ta đã gởi thông điệp ấy ngầm báo
    cho ngươi biết hãy trân quý người bên cạnh vì có thể đó là lần gặp cuối cùng.
    Hôm ngươi đi thăm 1 người bạn bị bệnh, ta đã gởi thông điệp cho ngươi
    là hãy trân quý sức khoẻ, vì không có sức khoẻ mọi thứ vô nghĩa.
    Hôm ta cho ngươi đọc bài báo gia đình Trung Nguyên đổ vỡ, ta nhắc cho
    ngươi nhớ hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền. Hãy dành nhiều thời
    gian hơn cho gia đình.
    Hôm ta cho ngươi chứng kiến cảnh bạn nhà ngươi ly hôn vì mãi mê chạy
    theo người thứ 3, ta ngầm báo cho nhà ngươi hãy dừng lại việc tham ái. Vì
    tham ái là mất tất cả: mất sự bình an của cha mẹ già, mái ấm của các con thơ
    dại.
    Hôm ta cho ngươi nhìn thấy cảnh 2 vợ chồng đèo nhau trên chiếc xe cà
    tàng và khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, ta muốn nhắc ngươi rằng: Hạnh
    phúc không đến từ tiền. Hạnh phúc là hãy biết đủ, tập sống giản đơn và
    bằng lòng với những gì mình đang có.
    Khi ta cho ngươi nhìn thấy cảnh những đứa trẻ đánh nhau vì những
    chuyện vặt trên mạng xã hội, ta ngầm báo cho ngươi hãy quay về dạy đạo
    đức cho các con ngươi. Nhưng ngươi mãi dành 24h nghĩ cách làm thế nào
    để kiếm thật nhiều tiền….
    Hôm trước ta cho ngươi đi dự 1 đám tang của người bạn, ta muốn cho
    ngươi thấy con người đến thế giới này với 2 bàn tay trắng và ra đi cũng 2
    bàn tay trắng. Để cho ngươi tập trung vào sống một cuộc đời đáng sống.
    ………
    Tất cả những dữ kiện ta cho ngươi thấy hàng ngày là ta đang gởi tới cho
    ngươi một thông điệp. Hãy sống chậm lại để cảm nhận điều gì là quan trọng
    nhất của cuộc đời.
    Nguồn : Sưu Tầm

CÁCH XỬ SỰ CỦA BẬC LÀM CHA MẸ

Cậu bé vì quá thích cuốn sách trong hiệu sách nên đã lấy trộm và bị ông
chủ bắt giữ. Vậy mà bố cậu tới lại có một cách xử sự khiến ai chứng kiến
cũng thấy bất ngờ!


Một hôm, một cậu học sinh 14 tuổi đang trên đường trở về nhà sau giờ
tan học thì nhìn thấy bên trong hiệu sách ven đường có một cuốn sách mà
cậu rất yêu thích nhưng trên người cậu lại không mang đủ tiền để mua cuốn
sách đó. Thế là, cậu liều đem cuốn sách giấu vào trong ngực, không ngờ bị
ông chủ hiệu sách bắt gặp.
Ông chủ bực tức đưa ngay cậu bé vào trong một căn phòng kín. Sau đó,
gọi mấy nhân viên bảo vệ tới và xét hỏi. Cậu bé sợ hãi, nước mắt giàn rụa
chảy đầy khuôn mặt. Một lát sau, họ hỏi cậu bé số điện thoại của gia đình,
bố mẹ và gọi điện tới thông báo cho gia đình.
Chỉ ít phút sau, cha của cậu bé chạy tới. Cậu cúi đầu im lặng và chờ đợi
sự trách phạt từ cha.
“Tôi nghĩ, đây nhất định là một sự hiểu lầm!” Người cha nói: “Bởi vì tôi
rất hiểu con trai mình. Cháu là một cậu bé hiểu chuyện. Nhất định đây là
cuốn sách mà cháu rất yêu thích, nhưng lại không mang đủ tiền để mua nó
cho nên mới làm như vậy. Ông xem như thế này có được không nhé, tôi sẽ
trả số tiền gấp 3 lần để mua cuốn sách kia và chuyện này coi như xong!”
Sau đó, người cha lấy ra đủ số tiền trả cho chủ hiệu sách. Cậu bé sợ hãi
và lấm lét nhìn cha, người cha cũng nhìn con trai nhưng trong ánh mắt ấy
không hề có sự trách mắng mà chỉ có chan chứa yêu thương…
Hai cha con cậu bé rời khỏi hiệu sách, người cha dừng bước rồi nâng
khuôn mặt đầy xấu hổ và cảm động của con trai lên rồi nói:
“Con trai! Cả đời này con nhất định sẽ phạm phải không nhiều thì ít lỗi
lầm. Hãy tiếp thu rồi quên nó đi! Đừng để nó lưu lại bóng mờ trong lòng
con, hãy cố gắng học tập và sống chỉ cần lần sau đừng phạm lại tội lỗi ấy
nữa thì con vẫn là một người con khiến cha mẹ kiêu hãnh, tự hào!”
Nói xong lời này, người cha liền đặt cuốn sách vào tay con trai. Cậu bé
không nhịn được liền òa khóc và sà vào lòng cha.


Hãy cố gắng giữ bình tĩnh, đừng đánh mắng khi trẻ phạm lỗi. Bởi vì như
vậy sẽ dễ dàng gây ra cho trẻ một tâm lý oán hận. Nếu có thể – hãy dùng
nhiều hơn một chút tha thứ và giảm đi một chút trách mắng thì đó chính là
cách xử sự của bậc cha mẹ có trí tuệ.

TÍNH KHÍ CỦA BẠN CHÍNH LÀ PHONG THỦY CUỘC ĐỜI BẠN

  1. Tính Khí Của Bạn, Tiềm Ẩn Tài Vận Của Bạn
    Khu dân cư vừa mở thêm một siêu thị mới. Thời gian đầu, vì tiện lợi nên
    mỗi ngày mở cửa ra đều đông kín người. Nhưng lâu dần, tôi phát hiện ra,
    lượng người tới ngày một ít hơn. Tôi nói chuyện này với mấy người hàng
    xóm, họ ngay lập tức ca thán.
  • Trời lạnh, một chị hàng xóm đi siêu thị mua bánh mì và mấy đồ ăn vặt
    khác để ăn sáng ngày hôm sau, lúc trả tiền tại quày, đồ ăn vặt không may
    rơi hết xuống đất, chị ấy vội vàng nhặt lên, miệng cũng xin lỗi rối rít.
    Nhưng, ông chủ lại mặt nặng mày nhẹ:
    “Bà nhặt nhanh lên đi!.”
    Câu nói của ông chủ khiến chị ấy dù tâm trạng có muốn tốt cũng không
    thể tốt lên được. Đây không phải chuyện hiếm. Ông chủ siêu thị rất thường
    xuyên mặt nặng mày nhẹ với người tới mua hàng, dù đồ của siêu thị có
    nhiều tới đâu, có gần tới đâu, thì cũng chẳng ai muốn vừa mua hàng vừa
    phải nhìn cái khuôn mặt khó chịu đó cả.
    Có người từng nói:
    “Điều tồi tệ nhất trên thế gian này, chính là một khuôn mặt tức giận;
    chuyện đau lòng nhất trên thế gian này là chưng ra khuôn mặt tức giận với
    người bên cạnh, nó còn khó chịu hơn cả bị đánh mắng gấp ngàn lần.”
  • Sự lạnh lùng, thờ ơ và tính khí khó chịu của bạn sẽ đẩy mọi người ra xa
    bạn hơn, sẽ đẩy cánh tay định đưa ra giúp đỡ bạn ra xa hơn, đẩy sự may
    mắn vốn dĩ sẽ thuộc về bạn ra xa hơn.
  1. Tính Khí Của Bạn, Tiềm Ẩn Hạnh Phúc Và Khổ Đau Của Bạn
    Tâm lý học có một hiệu ứng nổi tiếng gọi là “Hiệu ứng đá mèo” (kick the
    cat).
    Một người cha ở công ty bị phê bình, về nhà nhìn thấy con trai đang chơi
    trên ghế sofa, bỗng nhiên “phát hỏa” mắng cậu con trai. Cậu con trai sau khi
    bị mắng tức giận chạy ra ngoài, vì bỗng dưng bị “giận cá chém thớt”, là không
    có chỗ để trút, vừa hay nhìn thấy con mèo dưới chân, cậu bé liền đá cho con
    mèo một phát, con mèo rất đau, bỏ chạy ra phố. Lúc này vừa hay có một
    chiếc xe chạy tới, vì muốn tránh con mèo nên đã đâm vào cậu bé.
  2. Vạn Sự Đều Có Nhân Quả, Cảm Xúc Cũng Sẽ Lan Truyền.
    Chú hàng xóm, có một đoạn thời gian luôn mang cục tức ở công ty về nhà
    trút lên vợ con, người vợ mở cửa cho chồng còn chưa kịp nói gì đã bị chồng
    tức giận mắng mỏ cho một trận.
    Người vợ vừa tan làm về đã tất bật cơm nước, lại vô duyên vô cớ bị mắng
    nên cũng rất bực mình, việc nhà không muốn làm nữa, tự dưng cũng bực
    mình lên con cái.
    Rồi cậu con trai nhìn bố mẹ tâm trạng không tốt, tâm trạng cũng không
    tốt theo, áp lực, bài tập cũng không muốn làm, không muốn ở trong nhà.
    Đợt vừa rồi kết quả thi của cậu con trai vô cùng kém, thụt lùi đi rất nhiều.
    Chú hàng xóm sau đó đã tự vấn lại bản thân, mấy hôm nay lúc về nhà
    đều trông thấy chú ngồi trong xe một lúc, tôi hỏi chú sao không lên nhà, chú
    nói chú muốn yên tĩnh một lúc, kiềm chế lại cảm xúc của bản thân, về nhà
    không tùy tiện trút giận lên vợ con nữa.
    Hôm qua thấy cậu con trai cười rất vui vẻ, một cậu bé đi học với một tâm
    trạng vui vẻ, thành tích còn có thể không tốt ư?
    Tức giận là bản năng, nhưng kiềm chế được cơn tức giận là bản lĩnh.
    Khi bạn muốn “bùng nổ”, hãy nhịn 10 giây.
    Mỗi một lần bạn tức giận, là một lần bạn găm một cái đinh lên người thân
    của bạn, lời xin lỗi của bạn sau đó giống như rút đinh ra, nhưng, vẫn để lại
    đó một cái lỗ, thời gian có thể chữa lành tất cả, nhưng đừng quên, vết sẹo sẽ
    vẫn còn đó.
    Nói chuyện tử tế với người nhà, là bổn phận của một người. Chúng ta
    luôn rất lịch sự với người ngoài, nhưng lại hay tức giận với người thân, đó
    là bởi người nhà quan tâm bạn, luôn bao dung bạn dù bạn có đối xử với họ
    ra sao.
    Nhưng, đợi tới khi sự nóng nảy của bạn khiến người thân cũng không thể
    chấp nhận nổi nữa, vậy thì tất cả những gì bạn có lúc này sẽ chỉ còn là sự cô
    độc…
    Người tính khí tốt, miệng có đức ắt có phúc; người tính khí xấu, miệng
    thiếu đức ắt không có phúc.
    Tính khí của bạn chính là phong thủy cuộc đời bạn, là sự phù hộ cho cả
    đời may mắn.
    Thiện Tri Thức
    Namo Buddhaya

TRỌN VẸN TỪNG PHÚT GIÂY ĐỜI SỐNG

Mỗi ngày chúng ta nên dành riêng một khoảng thời gian chừng 30 phút
để suy gẫm tới lui chuyện trong ngày và chuyện ngày mai. Xong rồi thôi.
Hãy sống trong hiện tại, lo chuyện của mình, không lo chuyện bao đồng
của người khác.
Hiện tại hôm nay là tương lai của ngày hôm qua và sẽ là quá khứ của
ngày mai.
Nếu chỉ sống trong quá khứ và tương lai mà quên mất hiện tại thì thật ra
bạn không thật sự đang sống. Nếu bạn sống mà phần hồn không nằm trong
thân thể, chu du đây đó, suy nghĩ lung tung, thì có khác gì một người đã quá
vãng?
Bắt đầu bằng những thói quen rất đơn giản như ăn, uống, đi đứng, nằm
ngồi, và thở… nên chú tâm để ý và trọn vẹn những gì đang làm, đang sống,
và đang có.

  • Hãy nên biết thay đổi tầng số, đổi “kênh” channel.
    Đổi “kênh” bằng cách dành thì giờ cho các hoạt động tích cực như thể
    dục, thể thao, từ thiện, thiền tập, âm nhạc …
    Một trong những bí quyết sống thọ đến 95 tuổi của ông nội các cháu là,
    không nên lo chuyện con bò trắng răng! Nên bớt thu nhập những chuyện
    không dính dáng liên quan đến mình từ tin tức lẫm cẫm “xe cán chó, chó
    cắn xe”, chuyện trên mạng, chuyện của minh tinh điện ảnh, chuyện của hàng
    xóm hay bạn của hàng xóm…
    Nên nhớ, không có bạn thế giới vẫn tồn tại, nhưng nếu không có bạn thì
    gia đình và người thân yêu mới thật sự mất mát.
  • Sự an bình trong nội tâm sẽ đưa đến sự an bình của thế giới bên ngoài.
    Bằng cách tạo ra sự an bình trong thế giới nội tâm, chúng ta mang nó ra thế
    giới bên ngoài và điều đó chắc chắn có thể ảnh hưởng đến nhiều người khác
    chung quanh.
    Giá trị và lợi ích thiết thực của sự thực hành Phật giáo là ở điểm này. Tu
    không phải để ngày mai, ngày kia sẽ hạnh phúc mà tu lúc nào là hạnh phúc
    ngay lúc đó.
    Tu là hạnh phúc bây giờ
    Không ăn bánh vẽ, không chờ kiếp sau!
    NHƯ NHIÊN

PHẬT DẠY VỀ: LỜI NÓI VÀ VIỆC LÀM


Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại vườn ông Anàthapndika, gọi các Tỷ-
kheo: Này các Tỷ-kheo, có bốn loại mây mưa này.
Thế nào là bốn?
Có sấm, không có mưa;
Có mưa, không có sấm;
Không sấm và không mưa;
Có sấm và có mưa.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, có bốn hạng người được ví dụ với bốn loại
mây mưa này, hiện hữu ở đời. Hạng người có sấm, không có mưa; hạng
người có mưa, không có sấm; hạng người không sấm và không mưa; hạng
người có sấm và có mưa.
Thế nào là hạng người như mây có sấm, không có mưa?
Này các Tỷ-kheo, có hạng người có nói mà không làm.
Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hạng người như mây có mưa, không có
sấm? Đó là hạng người có làm mà không nói.
Thế nào là hạng người như mây không sấm và không mưa? Này các Tỷ-
kheo, có hạng người không nói và cũng không làm.
Và này các Tỷ-kheo, thế nào là hạng người như mây có sấm và có mưa?
Đó là hạng người có nói và có làm.
Này các Tỷ-kheo, có bốn hạng người giống như bốn loại mây này có mặt,
hiện hữu ở đời.
(Tăng Chi Bộ II, chương 4, phẩm Mây mưa, phần Mây mưa [1])
LỜI BÀN:
Tương quan giữa lời nói và việc làm là một trong những thang giá trị
nhằm thẩm định uy tín, danh dự của cá nhân hoặc tổ chức nào đó. Bởi thực
hiện song hành giữa nói và làm là điều không đơn giản, đa phần người ta
chỉ nói suông hoặc làm được phần nào những điều đã nói mà thôi.
Đáng chê trách là hạng người nói nhiều mà làm chẳng bao nhiêu, thậm
chí là không làm được gì cả. Thuyết phục người khác bằng lời nói là điều
khó song chỉ nói hay mà không làm thì chẳng có giá trị, lợi ích nào hết; trái
lại còn tổn hại đến uy tín, danh dự trầm trọng. Trong cuộc sống, chữ tín vốn
rất quan trọng, đánh mất chữ tín đồng nghĩa với đánh mất tất cả.
Ngược lại với hạng người “nổ” là hạng người không nói mà làm. Rất dễ
thương, trầm tĩnh nhưng hạng người này khó thành công vì ít người hiểu và
tin vào việc làm của mình, nhất là khi những việc làm ấy mới khởi sự hoặc
còn dang dở. Dù sao thì hạng người này vẫn được trân trọng vì đã có làm và
có thể làm được.
Thật buồn cho hạng người bàng quan, chẳng quan tâm đến cái gì cả.
Không nói cùng chẳng làm thì khác gì dửng dưng, vô trách nhiệm trước
những việc cần phải nói, cần phải xắn tay vào cuộc. Cuộc sống quanh ta luôn
cần những tác động tích cực, có tính xây dựng dẫu chỉ là một lời nói, hỗ trợ
về tinh thần.
Một người có nhân cách, một tổ chức có uy tín bao giờ lời nói cũng đi đôi
với việc làm. Làm được những điều đã nói thật không đơn giản nhưng nếu
cố gắng, nhiệt tâm thì vẫn thực hiện được. Đối với người học Phật thì nói và
làm song hành lại càng cần thiết hơn vì bản chất của giáo pháp giải thoát
vốn dĩ “thiết thực và hiện tại”.
QUẢNG TÁNH

KÍNH MỪNG NGÀY PHẬT ĐẢN SANH

  1. Đón Mừng Đức Phật Đản Sanh
    Vào tháng tư hằng năm, mỗi người con Phật đều hân hoan đón mừng
    ngày đức Phật Thích Ca đản sanh. Đấy không đơn thuần là dịp mừng sinh
    nhật như chúng ta, mà chính là ngày chúng ta mừng vui chào đón một vị
    Phật ra đời.
    Đức Phật Thích Ca chính là hiện thân của mười phương chư Phật trong
    ba đời. Cho nên sự kiện một vị Phật ra đời không có nghĩa là sinh ra một vị
    Phật, mà là sanh ra một con người có đầy đủ căn lành. Và chính ngay thân
    người, vị ấy khai phát được tâm Phật ở nơi mình mà hiện thân chứng đắc
    thành Phật.
    Nên Kinh Hoa Nghiêm nói:
    “Nhất thiết chúng sanh giai hữu Như Lai trí huệ đức tướng, đản dĩ vọng
    tưởng, chấp trước, bất năng chứng đắc.” Nghĩa là: “Hết thảy chúng sanh đều
    có trí huệ và đức tướng của Như Lai, chỉ vì vọng tưởng, chấp trước, chẳng
    thể chứng đắc.”
    Tâm Phật vốn sẵn đủ ở nơi mỗi một chúng sanh, tức là tánh biết tròn đủ.
    Thế nên, ngay giây phút người biết quay về và an trú nơi tánh biết đó thì
    người bắt đầu đi trên con đường mà đức Phật đã từng đi.
    Rõ ràng vốn có sẵn tánh biết mà sao chúng sanh vẫn còn mãi trầm luân
    trong sanh tử luân hồi? Đó chính là bởi vì trong mỗi sát-na sanh diệt, tâm
    chúng sanh không ngừng sanh khởi vọng tưởng chấp trước mà không thể
    chứng đắc.
  2. Tánh Biết Sẵn Đủ Đó Là Ở Nơi Đâu, Làm Sao Biết?
    Tánh biết vốn sẵn có tròn đầy nơi tâm mình và hiển lộ ra nơi 6 căn của
    mình. Không ai chẳng có, không ai chẳng đủ.
    Tánh biết ở đây chẳng phải là ý thức, suy nghĩ, hiểu biết phân biệt của
    chúng ta. Bởi lẽ ngay nơi ý thức, suy nghĩ, hiểu biết chính là vọng tưởng
    chấp trước rồi vậy. Ý thức suy nghĩ hiểu biết thì mỗi người mỗi khác; có
    người thông minh, có người chậm lụt. Nhưng cái Tánh biết kia thì không hai
    cũng không khác. Chỉ vì chúng ta chỉ biết vin theo cái suy nghĩ vọng biết đó
    và cho nó là cái biết của mình, mà bỏ quên Tánh biết. Từ đó mới sanh điên
    đảo vọng kiến, phân biệt chấp trước, và sanh ra các chủng loại phiền não nơi
    tâm. Từ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, sân hận, phú, não, tật, xan, cuống,
    siểm, hại, kiêu, v.v… chúng ta khởi lên khẩu nghiệp nói năng, và hành động
    bất thiện ở nơi thân.
  3. Làm Sao Để Loại Trừ Vọng Tưởng Chấp Trước, Quay Về Với
    Tánh Biết Của Phật Kia?
    Đó chính là chúng ta phải tu tập và giữ gìn cho ba nghiệp thanh tịnh, như
    Kinh Vô Lượng Thọ nói:
    “Giữ gìn khẩu nghiệp, chẳng nói lỗi người.
    Giữ gìn thân nghiệp, chẳng mất oai nghi.
    Giữ gìn ý nghiệp, thanh tịnh không nhiễm.”
  4. Nhận Ra Tâm Phật Ở Nơi Mình
    Kinh Lăng Nghiêm nói: “Nhược năng chuyển cảnh tức đồng Như Lai.”
    Người biết sống với tâm Phật là người biết sống quay về Tánh biết ở nơi
    tự thân. Người biết sống với tâm Phật là người biết làm cho ý nghiệp thanh
    tịnh, khẩu nghiệp thanh tịnh, và thân nghiệp thanh tịnh. Năng chuyển cảnh
    ở đây là chuyển thân chúng sanh vẩn đục, ô nhiễm nhiễm nơi 3 nghiệp thành
    thanh tịnh.
  5. An Trú Nơi Một Pháp
    Sống ở đời ai cũng cần có 1 công việc ổn định để làm mỗi ngày, thì đời
    sống mới an ổn. Đối với người tu đạo cũng vậy, chúng ta cũng phải cần có 1
    pháp hành nhất định để tu tập và hành trì thường xuyên thì tâm mới an trụ
    được. Nghĩa là, chúng ta phải làm và làm hoài mỗi 1 việc đó thôi.
    Như công việc hằng ngày của quý vị, sau khi được người ta hướng công
    việc căn bản của mình rồi, thì quý vị cứ thế mà làm hoài thôi. Và khi nhận
    việc chúng ta cũng chỉ học việc trong phạm trù mình cần làm, chứ không
    nhất thiết phải học tất cả công việc của nguyên công ty đó. Đối với sự tu tập
    cũng vậy, chúng ta chỉ cần biết việc tu căn bản trong phạm trù của mình rồi
    cứ thế mà tu tập, chứ không cần phải đợi học và hiểu hết Tam tạng Kinh
    điển, hay hiểu trọn vẹn lời Phật dạy rồi mới tu.
    Mỗi lần về chùa, quý vị nên tạo duyên lành cho tâm Phật nơi mình hiển
    lộ. Từ đó, quý vị tiếp tục phát huy tâm Phật ấy và tu hành cho thuần thục.
    Ở ngoài thế gian, người với người chỉ sống với nhau bằng tâm chúng sanh,
    tâm tranh hơn thua; thế nên chẳng ai là không sầu, bi, khổ, ưu, não. Muốn
    hóa giải được phiền não, khổ đau trong đời sống thế gian, chúng ta chỉ có
    một giải pháp duy nhất đấy chính là hằng sống với tâm Phật của chính mình.
  6. Luận Kết
    Chúng ta tổ chức đại lễ Phật Đản là vui mừng chào đón sự ra đời và thị
    hiện của Đức Phật Bổn sư Thích Ca. Và đó cũng là dịp chúng ta hiện đón
    đức Phật nơi tự tâm của mỗi chúng ta đang ra đời và sẽ ra đời. Chỉ có sự ra
    đời của mỗi mỗi vị Phật ấy mới có thể cứu độ cho tự thân và tha nhân. Nói
    khác đi là mỗi chúng ta cần nên tự quay về khai mở Phật tâm sẵn đủ nơi
    mình, được hiển lộ qua các căn. Đấy là thường sống với Tánh biết tròn đầy,
    ứng dụng không thiếu đó.
    Tu tập chính là tập sống trở về với Tánh biết sẵn có, tròn đầy và ứng dụng
    không thiếu nơi tự tâm mỗi chúng ta. Tu tập chính là dừng lại việc chạy theo
    suy nghĩ phân biệt, vọng tưởng chấp trước, để rồi từ đó sanh thị phi phiền
    não, gây tạo nghiệp chướng, tự làm khổ mình và làm khổ người khác.
    Nguyện chúc tất cả quý vị đều là những vị Phật đang được sanh ra và sẽ
    được sanh ra để cùng chung vui trong mùa lễ Phật Đản này nhé.
    Tam Bảo đệ tử
    Thích Minh Thông

GIÀU VẬT CHẤT HAY GIÀU SỰ BÌNH AN?


Chuột nhà sống thoải mái trong căn nhà biệt thự và thường xuyên được
thưởng thức những món sơn hào hải vị, trong khi chuột đồng chỉ ăn rau
xanh và thóc ở ngoài đồng, nhưng chuột đồng lại cảm thấy cuộc sống của
mình vô cùng hạnh phúc.
Một hôm, chuột nhà sống ở thành phố đến thăm bạn chuột đồng của
mình.
Vào bữa trưa, chuột đồng phải chật vật xoay sở mới chuẩn bị được một
bữa ăn thật thịnh soạn để chiêu đãi bạn.
Chuột nhà nhìn vào bàn ăn thấy chỉ có rau, lõi ngô và một cốc nước, cậu
chuột thành phố cau mày không nói gì.
Hai chú chuột cùng nhau trò chuyện, chuột nhà luôn nói về cuộc sống
thoải mái trong thành phố của mình, đêm đó, chuột đồng mơ thấy mình
được sống sung sướng nơi phồn hoa đô thị như lời kể của bạn chuột nhà.
Sáng hôm sau, theo lời mời của chuột nhà, chuột đồng đã chuẩn bị hành
lý và cùng chuột nhà lên thành phố chơi.
Sau 1 quãng đường dài, cuối cùng chuột đồng cũng đã tới được biệt thự
nơi chuột nhà đang ở.
Trên bàn ăn, ngập tràn những đồ ăn còn lại của một buổi tiệc thịnh soạn
gồm bánh ngọt, kẹo, mứt, phô mai. Đây đều là những món ăn mà chuột
đồng chưa từng được ăn.
Đúng lúc chuột ta đang định lao vào ăn thì nó bỗng nghe thấy ở đâu đó
có tiếng mèo kêu meo meo, nó giật mình đánh rơi miếng bánh ngọt và vội
vàng chạy đi trốn cùng chuột nhà.
Đến khi mèo ta rời đi, hai chú chuột nghĩ cuối cùng cũng đến lúc chúng
có thể ăn một bữa thật no nê.
Nhưng khi vừa cắn một miếng thức ăn, cánh cửa bỗng mở toang, thì ra
người hầu bước vào để dọn dẹp bàn ăn, đi sau là một con chó to đang nhe
răng đầy dữ tợn, hai con chuột lại hồn xiêu phách lạc chạy trốn thật nhanh.
Chuột đồng và chuột nhà chạy thục mạng. Hai con chuột nhìn nhau, sau
đó, chuột đồng chào tạm biệt chuột nhà để đi về, nó nói:
“Anh có thể có những đồ ăn cao lương mĩ vị mà tôi không có, nhưng tôi
thì lại thích cuộc sống bình yên nơi đồng quê, dù hàng ngày chỉ ăn rau và
cơm. Hãy bảo trọng anh bạn nhé!”
SUY GẪM:
Khi mới chào đời, chúng ta đều không có gì trong tay, tâm hồn chúng ta
đều thanh thản như bầu trời trong xanh vậy. Sau khi trải qua những năm
tháng vất vả của cuộc đời, mỗi người trong chúng ta đều tích lũy được cho
mình rất nhiều kinh nghiệm và công danh sự nghiệp. Nhưng rất ít người
trong chúng ta biết rằng, tâm hồn chúng ta khi đó đã dần dần bị mất đi sự
vô tư ngày nào, chúng ta đã dần trở nên trầm tư hơn, lo nghĩ hơn.
Đi qua những năm tháng gian nan vất vả, rất ít người nhận ra rằng, mình
đã dần cạn kiệt tình cảm, tâm hồn thuần khiết thời trẻ con giờ đây đã nặng
những lo toan, phiền muộn.
Chúng ta đã biến thành một người nhiều hoài nghi vì xã hội đầy rẫy
những con người nhỏ nhen, lọc lừa.
Chúng ta đã biến thành một người dễ cáu giận, vì chúng ta không có đủ
thời gian để nhẫn nại.
Chúng ta đã biến thành một người luôn giả tạo, vì chúng ta không muốn
người khác thấy điểm xấu của mình.
Đột nhiên nhìn lại phát hiện chúng ta rất giống con chuột nhà kia, mặc
dù cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng luôn thấy căng thẳng, mệt mỏi.
Tôi hy vọng đến một ngày, chúng ta có thể dang rộng cánh tay nằm trên
đồng cỏ xanh, mắt ngắm nhìn trời cao, thưởng thức hương thơm cỏ hoa. Để
mọi muộn phiền theo gió cuốn đi, như chú chuột đồng mặc dù nghèo nhưng
cuộc sống lại hạnh phúc.
Tôi hy vọng đến một ngày, trên đoạn đường náo nhiệt, chúng ta có thể
bình thản đứng lại ngắm nhìn một chồi non mới nhú, hay hít hà hương thơm
của những bông hoa nở về đêm. Chúng ta mong rằng, chúng ta sẽ tự tạo
được cho mình không gian yên lặng riêng.
Cho dù chúng ta là một người giàu có, hay chỉ là một nông dân nghèo
khổ, bầu trời vẫn luôn thuộc về chúng ta.
Bản nhạc của biển xanh, những khúc ca của sóng mãi là những thứ thuộc
về mỗi chúng ta.
Khi tâm hồn ta có trời và biển, nó luôn xanh thẳm và bình yên, thì lúc đó
chúng ta sẽ là người giàu có nhất trên thế gian này.
Như Thị
(Phóng tác theo Forhuaren)