NHỮNG LỜI PHẬT DẠY


Một hôm, Đức Phật đang ngồi nói chuyện với các môn đồ ở bên dưới một
cái cây to thì đột nhiên có một người đàn ông đi tới và nhổ nước bọt vào mặt
Ngài. Song trái lại với mọi dự đoán, Đức Phật vẫn ngồi điềm tĩnh, Ngài chỉ
lau mặt và hỏi lại người đàn ông một câu:

  • Tiếp theo là gì nào?
    Trong khi đó, các môn đồ của Ngài thì rất tức giận. Môn đồ gần gũi nhất
    với Đức Phật là Ananda nói:
  • Thế này là quá lắm. Chúng ta không thể tha thứ cho hành động vô lễ
    này. Cần phải trừng trị hắn, nếu không những kẻ khác sẽ lại bắt chước điều
    đó.
    Nhưng Đức Phật đã trấn an Ananda:
  • Ngươi hãy im lặng đi. Anh ta không khiến Ta thấy phiền, nhưng ngươi
    thì có. Anh ta là một người mới, là người ta không quen biết.
    Hẳn anh ta đã nghe người khác nói gì đó về Ta, rằng Ta là một người
    đạo đức giả, một người nguy hiểm, khiến người ta đi chệch hướng, một kẻ
    xấu xa. Và có thể trong đầu anh ta đã hình thành một định kiến về Ta. Anh
    ta không nhổ nước bọt vàoTa, mà vào hình ảnh mà anh ta nghĩ ra trong đầu.
    Anh ta nhổ nước bọt vào hình ảnh đó vì anh ta không hiểu Ta. Nếu suy
    nghĩ kỹ, ngươi sẽ thấy người đàn ông đáng thương này hẳn là có điều gì đó
    muốn nói, đây là cách anh ta bày tỏ điều đó. Nhổ nước bọt là cách để anh
    ta nói điều gì đó.
    Có những lúc, khi Ta thấy bất lực với ngôn từ, Ta sẽ dùng hành động để
    biểu đạt. Ta có thể hiểu được anh ta. Vì thế, Ta mới hỏi anh ta rằng “Tiếp
    theo là gì nào?”.
    Ta cảm thấy rất thất vọng, không phải vì anh ta, mà vì các ngươi. Đã đi
    theo Ta nhiều năm như vậy rồi, mà các ngươi vẫn còn có cách phản ứng
    như vậy.
    Trước phản ứng bất ngờ này, người đàn ông như đứng chết trân tại chỗ.
    Anh ta chưa từng gặp chuyện như vậy trong đời. Anh ta đã từng sỉ nhục rất
    nhiều người và họ đều phản ứng lại tương tự.
    Với những kẻ hèn nhát và yếu thế, họ cố cười gượng rồi tìm cách lấy lòng
    anh ta. Nhưng Đức Phật thì khác. Ngài không tức giận, cũng không cố tỏ ra
    vui vẻ. Nét mặt của Ngài toát ra sự điềm tĩnh và Ngài chỉ muốn biết anh ta
    có muốn nói gì không.
    Sự sám hối của người đàn ông
    Chẳng biết nói gì nữa, người đàn ông trở về nhà. Tối đó, anh ta không
    thể ngủ được. Anh ta bị ám ảnh bởi những gì đã diễn ra. Anh ta không thể
    giải thích cho bản thân chuyện đã xảy ra.
    Anh ta run rẩy, người vã ra đầy mồ hôi. Anh ta chưa từng gặp ai như vậy.
    Đức Phật đã khiến cho thứ tâm trí rối bời, đen tối, đầy oán hận cũng như
    toàn bộ quá khứ của anh ta như bị vỡ vụn thành trăm mảnh.
    Sáng hôm sau, người đàn ông quay trở lại, phủ phục dưới chân Đức
    Phật. Đức Phật ân cần hỏi anh ta:
  • Sao nào? Đây cũng là một cách nói điều gì đó. Khi ngươi đến phủ phục
    dưới chân ta, ngươi đang muốn gián tiếp nói một điều gì đó mà ngôn từ
    dường như bất lực.
    Rồi, Đức Phật nhìn sang Ananda:
  • Ananda, người đàn ông này lại tới, anh ta đang nói điều gì đó. Anh ta là
    một người đang chất chứa rất nhiều cảm xúc.
    Mỗi con người là một dòng sông
    Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn Đức Phật rồi nói:
  • Xin Ngài hãy tha thứ cho những gì tôi làm hôm qua.
    Đức Phật hỏi lại:
  • Tha thứ điều gì? Nhưng ta đâu phải là người mà ngươi đã sỉ nhục. Sông
    Hằng luôn chảy không ngừng, sông Hằng của hôm nay đâu phải sông Hằng
    của hôm qua. Mỗi người đều là một dòng sông.
    Người bị ngươi sỉ nhục đã không còn ở đây. Ta chỉ giống người đó thôi,
    chứ không phải ông ta. Trong 24 giờ đồng hồ, có rất nhiều chuyện xảy ra.
    Vì thế, Ta không thể tha thứ cho ngươi, vì Ta không có gì oán hận ngươi cả.
    Và ngoài ra, ngươi cũng không phải là người đàn ông hôm qua tới đây.
    Vì anh ta lúc đó rất giận dữ, anh ta khạc nhổ vào Ta, còn ngươi thì phủ
    phục dưới chân ta. Sao 2 người các ngươi lại là một được? Vì thế, hãy quên
    chuyện đó đi. Hãy tới gần Ta hơn và nói về chuyện khác.
    LỜI BÀN:
    Là một trong số những giai thoại về Đức Phật được nhiều người kể lại, câu
    chuyện này có ý nghĩa vô cùng quan trọng và to lớn trong việc giáo dục cách ứng
    xử giữa con người với con người.
    Thông thường, người ta dễ dàng tha thứ cho bản thân, nhưng lại hà khắc trước
    những sai sót của người khác. Khi bản thân gặp chuyện không vui, người ta cho
    phép mình hành động bất cẩn, thậm chí gây tổn thương cho người khác.
    Nhưng nếu là nạn nhân, họ lại tỏ ra tức giận và khó tha thứ cho kẻ đã gây ra của
    những hành động ấy. Song, theo như lời Đức Phật nói, ai cũng là một dòng sông,
    ai cũng có những khúc mắc, những câu chuyện, những nỗi đau riêng không dễ gì
    chia sẻ được với người khác và sẽ có lúc không tránh khỏi việc vô tình, hoặc cố ý làm
    người khác tổn thương.
    Việc phản ứng lại một cách gay gắt không những không giải quyết được vấn đề,
    mà còn làm mâu thuẫn ngày càng trở nên sâu sắc, khó hòa giải.
    Hiểu được điều này, giữ được sự bình tĩnh, bỏ qua được bề nổi của sự việc, tìm
    hiểu nguồn cơn không chỉ là một cách làm thông minh, giúp giải quyết tận gốc vấn
    đề, mà còn giúp ta nhận được Sự Tôn Trọng từ người khác.
    Đó mới chính là phần thưởng vô giá.
    Ngoài ra, câu chuyện cũng bao gồm một ngụ ý mang tính triết học:
    Mỗi con người là một dòng sông. Ngày hôm qua, hôm nay và ngày mai, ta đều
    là những con người khác nhau. Hãy để những phiền muộn, những sai lầm theo
    những dòng chảy, trôi về quá khứ. Đừng mãi ám ảnh bởi những gì đã xảy ra, đừng
    sợ sự thay đổi, mà hãy luôn ngẩng cao đầu, đối diện và hướng tới những thay đổi
    tích cực ở phía trước.
    Trích Sống sung sướng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s