MỖI NGƯỜI ĐỀU CÓ CÁI PHÚC CỦA RIÊNG MÌNH


Có câu chuyện kể về một con cáo nhìn thấy giàn nho bên trong bức tường
rào, những chùm chín mọng lúc lỉu trên cây khiến con cáo thèm nhỏ dãi
muốn ăn. Nó đi quẩn quanh khắp nơi để cố tìm kiếm một lối vào, cuối cùng
nó thấy một kẽ hở, nhưng kẽ hở quá nhỏ nên nó không cách nào chui lọt
được.
Thế là, nó chờ ở bên ngoài tường rào nhịn đói suốt 6 ngày, đến lúc thân
mình nó gầy khô lại, nó mới chui vào được hàng rào. Tuy nhiên sau bữa
đánh chén no nê nó phát hiện cái bụng no căng kia khiến nó không cách nào
chui ra ngoài được nữa. Vì vậy, nó lại nhịn ăn 6 ngày, khiến thân thể gầy
khô lần nữa, nó mới có thể chui ra qua kẽ hở nhỏ ban đầu. Vất vả cực nhọc
là thế, cuối cùng chẳng được gì.
Mọi chuyện trên đời đều là đều nằm trong được mất có người vì làm giàu
mà phải đánh đổi sức khỏe, gia đình hay tình cảm. Có người trong sự nghiệp
và thành tựu mất đi ba phần, nhưng chất lượng cuộc sống, sức khỏe hoặc
thời gian lại nhiều hơn ba phần. Có người đạt được sớm một chút, có người
thì đạt được muộn một chút, đến khi rời bỏ thế gian này, mỗi một sự việc
đều sẽ trở thành hư không cả.
Không phải cứ có nhà lầu xe hơi thì sẽ là phú quý, cũng không phải tài
không bằng người tức là cả đời không có thành tựu gì. Mỗi người đều có cái
phúc của riêng mình; có người thuận lợi đường công danh, có người phúc
đường con cháu, có người lại có sức khỏe dồi dào, điều gì không có được thì
không nên miễn cưỡng. Nghèo nàn không phải là không có được thứ này
thứ kia mà là không biết chính bản thân mình đang có điều gì.
Cuộc sống vốn không vẹn toàn, khi bạn vui vẻ, phiền muộn có thể kề
ngay bên, và khi bạn buồn thì niềm vui cũng đang ở đâu đó đợi chờ. Dù vậy,
có những lúc những niềm đau lại giúp chúng ta trưởng thành; cuộc sống
chưa bao giờ cho không ta thứ gì, và cũng không tuyệt đường của ai bao giờ.
Hãy coi những trắc trở, mọi mâu thuẫn trên thế gian đều là để ta trả nợ
nghiệp; trả xong rồi ta sẽ bước trên con đường sáng lạn phía trước.
Khi bụng rất đói, một chiếc bánh mỳ bỗng trở nên thơm ngon hấp dẫn.
Nhưng khi đã thưởng thức 5, 6 chiếc bánh rồi, cảm nhận lúc này không còn
như ban đầu. Khẩu vị càng nặng, thì khả năng cảm nhận hương vị lại càng
kém đi. Cũng có người vẫn vui vẻ dù họ chỉ có vài trăm đồng và cũng có
người phải bỏ ra hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu mới có được niềm
vui như vậy.
Người ta đến thế gian này là để trải nghiệm, tài sản địa vị của mỗi một
người dẫu cao hay thấp, nhưng cảm nhận về niềm vui và hạnh phúc lại
không phân biệt cao thấp sang hèn. Đời người vốn dĩ không cần phải quá
so đo, cũng không nằm ở toan tính. Niềm vui cũng không phải là một phép
cộng cứ cộng là sẽ được nhiều hơn, mà đôi khi ta cần biết sẻ chia.
Minh Hoàng biên tập

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s