ĐỨNG NÚI NÀY TRÔNG NÚI NỌ

Đại Sư dẫn một chàng trai đến trước một ngọn núi. Đại Sư:

  • Con thấy ngọn núi này thế nào?
    Chàng trai:
  • Dạ, Cao, đẹp, hùng vĩ!
    Đại Sư:
  • Đi cùng ta lên núi.
    Trên đường đi không ai nói 1 câu, cứ đi và đi, chàng trai mệt dần, đường núi
    lại không dễ đi, càng lúc càng cảm thấy khó chịu mệt mỏi. Đợi lên đến đỉnh núi,
    đại sư hỏi:
  • Ngọn núi mà con nhìn thấy như thế nào?
    Chàng trai:
  • Ngọn núi này không ổn, đường thì toàn đá sỏi, cây cối cũng mọc không
    được tốt. Nhưng đứng đây có thể nhìn ra xa, con thấy ngọn núi đối diện đẹp
    hơn nhiều.
    Đại Sư cười và nói:
  • Khi con quen 1 người, chính là lúc con đứng xa nhìn ngọn núi, trong mắt
    đầy sự mới lạ và ngưỡng mộ, khi hiểu rõ con người đó rồi, chính là lúc con
    leo lên núi, con thấy được những thứ chi tiết rõ ràng, nhưng đến đỉnh núi,
    mắt của con cũng chỉ nhìn thấy ngọn núi khác mà thôi. Núi không có thay đổi,
    là tâm của con thay đổi. Tâm của con thay đổi, nên cái thấy của con cũng
    không còn như trước.
    Không còn sự ngưỡng mộ, núi cũng không còn hùng vĩ nữa. Con oán giận
    càng nhiều, thương tổn lại càng lớn. Tại sao con có thể đứng trên đỉnh núi nhìn
    ngọn núi khác? Là bởi vì ngọn núi con đang giẫm lên đã nâng tầm con mắt của
    con lên mà thôi.
    Một người có thể hiểu trân trọng tất cả những thứ đang có hiện tại mới là
    người thực sự hạnh phúc!
    SƯU TẦM

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s