TỰ MỞ RỘNG TÂM HỒN

Khi không còn giữ nổi tâm bao dung, để có trái tim rộng rãi, người ta bị
những hẹp hòi từ cuộc đời làm khổ. Như chiếc lưới nhỏ, giữ lại hết những
điều vụn vặt ngang qua, không buông bỏ được, đến một ngày, nặng nề
không chịu nổi mà rách nát bởi chính những vụn vặt của mình.
Trái tim càng bé nhỏ càng dễ bị tổn thương bởi những điều bé nhỏ.
Khi không giữ được yêu thương cho ánh mắt, người ta bị những tàn phai,
những đổi thay từ cuộc đời làm khổ.
Có người, vì thương nên không dám quay lại nhìn một nơi đã đổi thay,
có người cũng vì thương, nên vẫn ở lại dù nơi đó đã đổi thay như thế nào.
Khi không còn giữ được hơi ấm cho đôi tay, người ta bị những lạnh nhạt
từ cuộc đời làm khổ, nhìn đôi tay lại nhớ những điều đã mất đi, rồi thấy đôi
tay mình lạnh.
Khi không còn giữ được chân thành cho lời nói, người ta bị những lời ác
từ cuộc đời làm khổ. Những sân si, những lời thô ác từ cuộc sống, đôi khi,
chỉ chờ một lời nói không chân thành mà tràn về.
Khi không giữ được sự cảm thông để đôi tai biết lắng nghe, người ta bị
những ồn ào từ cuộc đời làm khổ, do không lắng nghe được sự yên lặng phía
sau những ồn ào.
Cơn gió từ thế giới phù hoa, từ muôn đời nay, chưa bao giờ dừng thổi,
chỉ chờ một lần quên khép cửa, len vào.
Mong người luôn an.
Vô Thường
Núi ngày cũ
Om Mani Padme Hum

Advertisement

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s