QUAN TRỌNG LÀ SỐNG CÓ PHẨM CÁCH

Thời gian qua mau như nước chảy qua cầu, sương rơi tuyết phủ, mai nở
đào khai, mưa xuân lất phất, bóng người xa xăm, thời khắc lãng mạn như
sao băng sáng rồi vụt tắt. Cảnh đẹp thế gian đều là những khoảnh khắc ngắn
ngủi phút giây. Thế nên, xưa nay phàm là hồi ức đẹp, đều sẽ khiến cho lòng
người đau đớn đôi phần.
Thời gian vui vẻ trong đời đến và đi vào những thời khắc ta không trông
đợi. Còn cảm giác bi thương lại thường xuất hiện chính vào lúc hạnh phúc
đang hưởng, tình nồng đang say.
Đời người lên xuống cũng như hoa nở hoa tàn. Đầu sóng ngọn gió, tịch
cốc thâm sâu đều là những nơi thử thách lòng người. Gió ngược buồm căng,
gian nan nghịch cảnh đó đều là thói thường của phong ba tuế nguyệt mà
thôi,
Xuân đến xuân đi cũng chỉ là sự đổi cảnh, thay thời. Núi có độ cao của
núi, nước có độ sâu của nước, gió có cái tự do của mình, mây có cái bập bềnh,
tự tại của mây.
Người ta sinh ra lại tự có ưu khuyết của riêng mình, không ai giống ai.
Đừng tự trách mình, đừng so đo với người khác, cũng đừng mô phỏng một
ai, bởi cuộc đời chỉ có một không hai.
Nếu như không thể làm Mặt Trời thì hãy làm ngôi sao nhỏ, không thành
được vĩ nhân thì làm người quân tử, không thành được minh tinh thì hãy
thành thường nhân áo vải, tuy không sang nhưng lại trong sạch muôn phần.
Trên đời này người thông minh nhất chính là người lương thiện, và người
đẹp tuyệt trần lại là người biết sống thiện lương. Vậy nên, ở trên đời tùy tâm
mà sống, tùy thiện mà làm, ắt muôn đời không phải hối tiếc.
Đời người chỉ có huy hoàng trong cố gắng, chứ chẳng có chiến thắng
trong đợi chờ. Khi vui chúng ta nghe là lời ca, nhưng khi buồn chúng ta lại
thấm nhuần câu hát. Có những sự việc không làm sẽ chẳng biết được kết
quả ra sao, chỉ có kiên trì mà thực hiện mới mong có hy vọng.
Làm người thông minh hay không có lẽ không quan trọng, không biết xã
giao thì cũng chẳng sao, quan trọng là phải sống có phẩm cách.
SƯU TẦM

HỌC CÁCH TỰ TRÁCH MÌNH TRƯỚC

Tôi đã từng đọc một câu chuyện rất thú vị thế này:
Có một con cáo khi trèo qua bờ rào, không cẩn thận liền bị trượt chân.
Mắt thấy bản thân sắp ngã đến nơi, nó vội bám víu vào cây hoa hồng mọc
ngay bên cạnh, nhờ vậy mới cứu được một mạng về. Chỉ có điều, mặc dù
không ngã xuống, nhưng tay nó lại bị gai hoa hồng cào rách, chảy rất nhiều
máu. Nhìn thấy tay mình bị thương, con cáo liền tức giận mà quát mắng cây
hoa hồng:
“Cậu như vậy là có ý gì, tôi tìm cậu giúp, cậu không giúp thì thôi đi, sao
lại làm tôi bị thương như thế?”
Cây hoa hồng nghe xong chỉ lúng túng mà cười nói:
“Này cáo à cáo ơi, tôi vốn dĩ sinh ra đã có gai rồi, đó là lỗi của tôi hay sao,
là do cậu không cẩn thận đó chứ?”
Đọc đến đây, ắt hẳn sẽ có người không nhịn được mà cười nhạo con cáo
đó. Nhưng nghiêm túc nhìn nhận thì, trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta
nhất định đừng làm những chuyện giống như con cáo đó nhé. Bởi lẽ, khi có
xung đột với người khác, việc đầu tiên chúng ta làm thường không phải là
xem xét lại chính mình, mà là cố gắng che đậy, trốn tránh, thoái thác trách
nhiệm nhưng lại không biết điều này chỉ khiến cho mọi chuyện trở nên tồi
tệ hơn mà thôi.
Trong tiểu thuyết “Đại nhân vật” của mình, Cổ Long có viết:
“Cho dù là ai cũng đều nên học cách tự trách mình trước, sau đó mới có
thể chỉ trích người khác, bằng không chính là chứng minh, người vốn chỉ là
một đứa trẻ chưa trưởng thành”.
Đúng vậy, cứ mãi nhìn chằm chằm vào khuyết điểm của người khác, con
người ta sẽ mãi mãi không thể nhìn ra vấn đề của chính mình.
Cần hiểu rằng, gặp chuyện không đổ lỗi, gặp chuyện liền tự xét lại mình,
không chỉ là từ bi với người khác mà còn là một phần tu dưỡng của chính
mình.

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

Phật dạy: “ Bỉ quả giai khả kiến, bỉ tâm vô năng đổ ” nghĩa là:
“Những hành động, những việc làm đều có thể nhìn thấy, và hậu quả
vui buồn đến từ những hành động đó cũng có thể nhìn thấy; thế nhưng
những toan tính, những suy nghĩ trong tâm, thứ giúp cho những hành động
kia được thành hình, lại chưa bao giờ có thể nhìn thấy”.
(Chư Pháp Tập Yếu Kinh – tập 17, Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh)
Con người thường bị đánh gục không phải bởi những thứ từ thế giới
ngoài kia, mà bởi chính những suy nghĩ ở ngay bên trong mình.
Cuộc sống luôn cho chúng ta có được nhiều sự lựa chọn, nhưng có kẻ
nghĩ mình không có sự lựa chọn nào, vô tình đẩy bản thân vào bế tắc.
Có kẻ nghĩ bản thân không đủ mạnh mẽ để có thể thu xếp được mọi thứ
rồi sống những ngày bình yên, nên đã để mặc cho mọi thứ làm tổn thương
mình.
Có kẻ thường nghĩ cuộc sống bất công, nên phàn nàn mọi chuyện, rồi vô
tình biến bản thân trở thành nạn nhân của mọi thứ.
Những thứ không nhìn thấy luôn mạnh hơn rất nhiều so với những thứ
có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Từ cuối tháng 4, gió Nam vượt qua một chặng đường thật dài tìm về tới
núi, rón rén những bước chân đầu tiên thật nhẹ; vừa nghe gió Nam về, lũ
cây trên núi trở mình đâm chồi sau mùa nắng dài vàng úa, núi xanh trở lại.
Tháng 5 núi vào mùa gió Nam, gió Nam mang theo mưa về, tháng 5 núi bắt
đầu vào mùa mưa.
Mùa gió Nam kết thúc vào tháng 11 khi gió Bấc trở ngọn. Gió Bấc mang
theo thời tiết hanh khô, tháng 11 núi bắt đầu vào mùa nắng. Vừa nghe gió
Bấc về lao xao, lũ cỏ dại vội thu mình lại, không lớn nữa, ra hoa, tháng 11
núi có mùa hoa dại. Mùa gió Bấc kết thúc vào tháng 4 năm sau khi gió Nam
quay trở về.
Gió vô hình nhưng có thể làm nên những mùa hoa dại, có thể thay màu
cho núi rừng và có thể mang hai mùa nắng mưa về với núi.
Tâm con người cũng vô hình, nhưng có thể làm nên đôi mắt hiền, đôi tay
ấm, đôi chân không ngại khó, và làm nên cuộc đời của mỗi người, buồn vui
sướng khổ khác nhau.
Chẳng mấy ai có thể nhìn thấy một cái cây trên thân đầy gai nhọn khi nó
còn nằm trong hạt mầm, nên vô tư gieo hạt giống đó vào từng dấu chân
những nơi đi qua, để khi quay nhìn lại, chung quanh toàn gai góc.
Chẳng mấy ai thấy một kết quả không vui khi nó còn nằm trong những
suy nghĩ tiêu cực, nên giữ mãi và dung dưỡng những suy nghĩ tiêu cực trong
tâm, để nó lớn lên thành ánh mắt dữ, thành lời nói ác, thành đôi tay xô đẩy
người, thành đôi chân mải miết đuổi theo những thứ phù phiếm trong nhân
gian, và thành một đời người thật nhiều tiếng thở dài.
Chẳng mấy ai biết cẩn trọng những suy nghĩ trong tâm, vì họ không biết
hình hài cuộc đời của mình bắt đầu ở đó.
Mong người luôn an.
Vô Thường.
Núi.26.7.2022
Om Mani Padme Hum

HỌC TÂM BÌNH THẢN

  • Bạn biết điều hạnh phúc nhất trên thế gian này là gì không?
    Đó là khi bạn tìm được chính mình, hiểu được giá trị của riêng mình, biết
    mình là duy nhất. Là khi bạn thản nhiên và biết cách cân bằng cảm xúc, bạn
    không bao giờ để cảm xúc của bản thân phụ thuộc vào người khác.
  • Ngày hôm nay có người đến nói cười vui vẻ với bạn, bạn thản nhiên nói
    cười vui vẻ với họ. Ngày mai, đột nhiên họ không còn nói cười vui vẻ với
    bạn nữa, bạn vẫn thản nhiên nói cười vui vẻ với kẻ khác và chinh mình…
    Người thực sự hạnh phúc chính là người biết sống Tùy Duyên. Cư xử ân
    cần, tha thiết với mọi người nhưng lại chẳng bận lòng khi người ta thay đổi!
  • Thế nào là tâm bình thản?
    Tâm bình thản nghĩa là từ sâu thẳm trong lòng bạn, bạn không còn nổi
    lên những ước muốn, những ghen ghét đua tranh hay quá vui sướng trước
    một điều gì. Nó khác hoàn toàn với việc bạn có cảm xúc mà đè nén. Cố gắng
    không thể hiện.
    Bình thản, chỉ có được với việc thường xuyên quan sát tỉ mỉ tâm mình.
    Tìm ra nguồn cơn của những vui ghét giận hờn thường tình. Nhìn thấu suốt
    xem đằng sau những vui ghét giận hờn đó là gì. Bản chất những điều đó có
    thường hằng không. Những điều đó sẽ đưa ta đến đâu nếu ta không buông
    xả.
    Có thấu triệt như vậy rồi. Bạn mới có thể tự tại mà mỉm cười. Vì bạn thấu
    hiểu. Chứ không phải đè nén. Vì bạn sáng suốt. Chứ không phải buông bỏ
    trong hoang mang, vô định để tìm cầu sự bình an thoáng chốc.
    Học được bình thản rồi. Mình biết nhìn đời bằng con mắt khác. Dễ
    thương hơn. Dễ thông cảm hơn, dễ thấu hiểu hơn. Dù cho nhân thế có biến
    đổi ra sao. Lòng ta vẫn bình lặng an yên, nhẹ nhàng mà đi cùng năm tháng
    trần gian.
    NGƯỜI QUAN SÁT
    Namo Buddhaya

NHÌN LẠI ĐỂ BIẾT MÌNH VÔ VÀN HẠNH PHÚC.

Có một câu nói mà tôi lấy làm tâm đắc:
“Một số người phàn nàn vì bụi hồng có gai, còn tôi, tôi biết ơn vì trong
bụi gai có hoa hồng”. (Alphonse Karr)
Cuộc sống của chúng ta không thiếu những nỗi đau, nhưng cũng chẳng
thiếu những điều tươi đẹp. Chúng ta ai cũng đã và đang có rất nhiều điều
kiện để hạnh phúc, dù đang ở đâu, đang có gì và đang làm công việc gì đi
chăng nữa.
Nếu đang buồn vì cuộc sống thì hãy thử cùng nhau nhìn lại một chút nhé.
Cụ thể là nhìn vào tình trạng hiện tại của chúng ta:
Này nhé!
Có công việc để làm.
Có nhà để ở.
Có xe máy/xe đạp để đi.
Cơ thể chân tay vẫn còn lành lặn.
Còn đôi mắt để nhìn những điều đẹp đẽ xung quanh.
Có những người đồng nghiệp thương mến cùng nhau.
Có chồng, vợ, con cái, bố mẹ bên cạnh.
Cãi nhau với chồng ư?
Là vì mình may mắn có một người cùng đồng hành san sẻ.
Mệt mỏi vì hết tiền ư?
Biết đâu khó khăn lại là cơ hội lớn để mình bứt phá.
Căng thẳng mệt mỏi ư?
Chỉ là bài kiểm tra của vũ trụ nhắc nhở chúng ta quay về chăm sóc bản
thân thôi.

  • Nếu sau mỗi khó khăn bạn vẫn còn gán cho nó được một góc nhìn khác
    tích cực hơn, thì bạn còn đủ lý do để sống và tiến về phía trước.
    Chúng ta đã quá đủ đầy, hạnh phúc ngay giây phút này. Yêu thương bản
    thân mình bằng cách đưa suy nghĩ của mình trở về, cảm nhận và nhận biết,
    cỏ bên đồi nhìn rất xanh, nhưng cỏ bên nhà mình, dưới chân mình cũng rất
    xanh.
    Chỉ cần chúng ta quay về, nhìn lại, biết ơn, tận hưởng trọn vẹn những gì
    đơn giản nhất, nhỏ bé nhất mà cuộc sống mình đang có.
  • Hơn tất cả chúng ta may mắn so với những ai không còn được thức dậy,
    và hôm nay là ngày cuối cùng họ còn được hiện diện trên trái đất.
    Tâm ta ra làm sao
    Đời mình như thế ấy
    Vậy nên cần gieo cấy
    Những hạt mầm an vui…
    TIẾNG LÒNG
    Namo Buddhaya

LƯƠNG THIỆN VÀ CHÂN THÀNH LÀ THỨ KHÔNG THỂ GIẢ VỜ

Câu chuyện thứ nhất: Chân Thành Là Vô Giá
Có ông chủ A của một doanh nghiệp nhỏ luôn muốn được hợp tác làm
ăn với ông chủ B của một doanh nghiệp lớn, nhưng đã thất bại không biết
bao nhiêu lần.
Lần này, ông chủ A lại bước ra khỏi phòng làm việc của ông chủ B với vẻ
mặt chán nản, nhìn thôi cũng đủ biết là chuyện hợp đồng lại một lần nữa
không thành.
Trên đường đi về, trông thấy một cây nhỏ bên đường bị gió quật đổ, ông
A lập tức chạy lại nâng cây nhỏ ấy lên, để tránh cây lại bị gió hất đổ, ông đã
chạy ra xe tìm dây thừng để buộc nó lại.
Không ai trông thấy hành động này của ông A, bản thân ông A cũng
không biết rằng từ nãy tới giờ, ông B đứng ở trên phòng làm việc đã trông
thấy hết những việc làm của ông, một hành động ngoài dự kiến, nhưng nó
lại đánh động tới ông B, khiến ông B lay động, hợp đồng cuối cùng cũng
được ký thành công.
Ngày ký hợp đồng, ông B nói:
“Anh có biết không? Điều khiến tôi cảm động không phải là việc anh nâng
cái cây nhỏ ấy lên, mà là vì cái cây nhỏ ấy, anh không ngại đường xa, chạy
tới khu đỗ xe lấy dây để cố định lại nó.
Khi người khác cần giúp đỡ, dù không ai thấy hay để ý đi chăng nữa, một
người vẫn không ngần ngại hy sinh lợi ích của mình, dù chỉ là rất nhỏ, điều
đó cũng rất đáng quý! Tôi không có lý do gì để từ chối hợp tác với người
như vậy, người như vậy cũng không có lý do để không thành công!”
Sau này, ông chủ A quả nhiên càng làm càng lớn, càng làm càng thành
công!
Gửi tới những người đang đọc bài viết này!
Khi người khác cần giúp đỡ, hãy vô tư đưa tay ra kéo họ lên. Sự tử tế, sự
chân thành xuất phát từ trái tim là thứ không phải giả vờ là ra được!
Câu chuyện thứ hai: Cơ Hội Luôn Dành Cho Những Người Tốt Bụng,
Luôn Nghĩ Cho Người Khác.
Ở một cửa hàng bách hóa nọ. Vì trời bỗng nhiên đổ mưa to, một bà lão ăn
mặc giản dị tìm tới cửa hàng trú mưa, hầu như tất cả nhân viên của cửa hàng
đều không buồn để ý tới bà cụ.
Có một nhân viên nam trẻ tuổi ân cần hỏi bà lão:
“Chào bà, bà có cần cháu giúp gì không ạ?”
“Không cần đâu cậu, tôi trú mưa một lát rồi sẽ đi ngay thôi.”
Bà lão thấy mình trú mưa trước cửa hàng nhà người ta cũng không tiện,
nên định mua chút gì đó coi như tiền lấy chỗ, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại
vẫn không biết nên mua gì.
Cậu nhân viên kia trông thấy bà lão như vậy bèn nói:
“Bà à, bà không cần phải cảm thấy khó xử! Cháu có để một chiếc ghế ở
trước cửa, bà cứ ra đó yên tâm ngồi là được rồi”.
2 tiếng sau, mưa tạnh, bà lão trước khi rời đi đã xin danh thiếp của cậu
nhân viên.
Vài tháng sau, cậu nhân viên đó nhận được một cơ hội lớn, cậu được bổ
nhiệm thay mặt cửa hàng bách hóa để đàm phán kinh doanh với một công
ty gia đình lớn khác, với lợi nhuận khổng lồ.
Sau này mới biết, cơ hội đó thì ra là bà lão trú mưa lần trước đem lại cho
cậu và bà lão ấy cũng không phải ai quá xa lạ, bà chính là mẹ của Andrew
Carnegie, người được mệnh danh là “Vua thép” của nước Mỹ thời bấy giờ.
Cứ như vậy, con đường sự nghiệp của cậu nhân viên trở nên vô cùng
thuận lợi, cậu trở thành cánh tay phải đắc lực của “ông vua thép” Carnegie,
đồng thời cũng trở thành nhân vật giàu có nổi tiếng chỉ đứng sau Carnegie.
Chân thành và lương thiện là hai thứ không bao giờ có thể giả vờ mà ra
được, dù có giả vờ được lúc này, cũng không thể giả vờ được cả đời. Người
tôn trọng người khác từ trong tim, tự nhiên sẽ nhận được nhiều cơ hội hơn
người khác. Thứ vô giá trên thế giới này không nhiều, chân thành và lương
thiện chính là hai trong những thứ đó!
SƯU TẦM

QUAY VÀO BÊN TRONG

Bất kỳ giáo lý nào bạn cũng nên đem nó vào bên trong mình và thực hành
nó để chứng thực xem nó đúng hay sai, ngay tại đây và bây giờ. Sự tu tập
của mỗi người là khác nhau, vì mỗi người có căn trí khác nhau. Chúng ta
đến gặp các thiền sư và cố học hiểu cách tu của họ. Chúng ta nhìn vào
phương pháp (pháp môn) và tư cách của họ, nhưng những thứ đó chỉ là thứ
bên ngoài đối với chúng ta.
Nếu ta cứ lo học theo người khác mà không tự tu, thì những nghi ngờ vẫn
luôn còn trong tâm.
“Tại sao thầy này tu cách này?
Tại sao thầy kia tu cách kia?
Tại sao thầy này dạy nhiều, còn thầy kia thì dạy ít, và thầy nọ thì chẳng
dạy điều gì?”
Kiểu nghi vấn này càng làm ta rối trí.
Tìm ra cách tu tập đúng đắn cho mình là việc của mỗi người, chứ không
phụ thuộc vào những điều các thầy đã nói. Chúng ta có thể học tập theo
gương người khác, nhưng quan trọng là phải biết nhìn vào bên trong mình
để tự mình dẹp bỏ sự nghi ngờ.
Do vậy, Đức Phật đã dạy hãy chánh niệm vào giây phút hiện tại, đừng để
tâm ta trôi giạt về quá khứ hay tương lai.
Do vậy trong mọi lúc hãy theo dõi tâm mình. Dù thế sự thế nào, điều đó
không là vấn đề—chỉ cần nhìn thấy chúng là không chắc chắn, chúng chỉ là
vô thường.
Đây là cách duy nhất Phật đã dạy. Thông qua việc tự thân tu tập, ta có
thể nhìn thấy pháp (Dhamma), chứng ngộ là việc tự thân chứng nghiệm bêntrong
thân-tâm mình.
Thiền sư Ajahn Chah

NUÔI DƯỠNG CHÍNH MÌNH MỘT TÂM LƯỢNG BAO DUNG


Một cao tăng được mời đi dự tiệc, giữa bàn tiệc bày đầy những món ăn
chay trang trí vô cùng đẹp mắt, bỗng phát hiện trong một đĩa có miếng thịt
heo.
Một đệ tử đi theo cao tăng cố ý dùng cái đũa bới miếng thịt lên, ý định để
cho gia chủ trông thấy, nhưng thật không ngờ vị cao tăng lại dùng đũa của
mình đẩy miếng thịt che khuất đi.
Một lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, thế là cao tăng lại
phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào tai đệ tử:
“Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy nói thế thì
không dám bới miếng thịt heo lên nữa.
Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử
băn khoăn hỏi thầy:
“Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không ăn mặn, lại vô ý
để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua
muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta”.
Cao tăng từ tốn nói:
“Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý. Nếu để người chủ
thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi giận mà trừng phạt
người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc.
Đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan
trọng, nhưng tuyệt đối tránh chỉ biết lý mà bỏ quên người, phải nhận ra chỗ
nào nên bỏ qua thì cho qua”.
Hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống
nhau, vì thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi
vào vòng xoáy của tranh đấu thường hay “đoạt lý mà quên người”.
Như thế nếu có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy
của tranh đấu hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau
lưng.
Con hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người
một cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không
chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là nuôi dưỡng chính
mình một tâm lượng bao dung, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài
hòa.
GẪM:
Đem tâm soi xét cuộc đời trở lại soi xét chính ta ( Trí )
Đem tâm dễ dãi cho ta mà dễ dãi cho người. ( Bi )
Chính là người sống có Trí và Bi vậy.
TUỆ NHIÊN

LÀM SAO ĐỂ GIỮ ĐÔI MẮT ẤM KHI THẤY CUỘC ĐỜI BAO GIÁ LẠNH

Đôi khi do vô tình bắt gặp ánh mắt hay nụ cười của ai đó ngang qua khiến
chúng ta nhận ra, mình thực sự chưa bao giờ bình yên cả, vì suốt bao nhiêu
năm chưa bao giờ mình có được một ánh mắt ấm đến như vậy. Làm thế nào
để đôi mắt dù nhìn thấy bao nhiêu giá lạnh từ cuộc sống nhưng vẫn luôn
giữ được hơi ấm cho mình?
Nếu chỉ có một khoảng sân nhỏ trước nhà, không ai bỏ hoang nơi đó cả,
nhất định phải tìm một cây mà mình thích nhất để trồng, rồi chăm chút mỗi
ngày, giữ gìn nơi đó luôn xanh.
Nếu biết kiếp người rất ngắn, không ai nỡ bỏ hoang cuộc đời của mình
cả, không ai chấp nhận để những suy nghĩ xấu ác lẫn tạp trong tâm, không
ai muốn gieo trồng vào cuộc đời mình bất cứ thứ gì ngoài những yêu thương,
không ai để cuộc sống của mình vô nghĩa.
Khi chúng ta thực hành từ bi với cuộc sống, không để những suy nghĩ
xấu ác lấn át tâm trí, không để ánh mắt lời nói làm tổn thương đến một người
nào; khi đó, không phải bất kì ai từ cuộc sống ngoài kia, mà chính chúng ta
mới là người đầu tiên được lợi ích từ đó.
Tâm của chúng ta là nơi mà cuộc sống của chính chúng ta bắt đầu, cho
nên, nếu nơi đó bị trộn lẫn những suy nghĩ bất thiện, cuộc sống sẽ có nhiều
tổn thương và lầm lỗi cho mình cho người, cho hiện tại và cho cả ngày mai.
Như khi nơi đầu nguồn đã nhiễm bẩn thì cả dòng chảy bên dưới cũng sẽ bẩn
theo.
Có lẽ, luôn có những người không bao giờ hiểu được sức mạnh của tâm
mình to lớn đến mức nào, nên luôn có những người đã làm cho ngày mai
phải buồn thật nhiều chỉ vì lý do để hiện tại có được một chút niềm vui trong
việc thoả mãn được một suy nghĩ bất thiện của mình.
Cuộc sống không thể trở nên bình yên mãi cho đến khi tâm của chúng ta
trở nên bình yên.
Người ngày mới an.
Vô Thường.
Om Mani Padme Hum

SỰ KỲ DIỆU CỦA NGÓN CHÂN CÁI.

Bạn có biết rằng, ngón chân cái của chúng ta có thể chữa được những
bệnh sau:
Thứ nhất
Hai chân thường xuyên mỏi, chân không giơ được, đi lại khó khăn. Lúc
này sẽ có thêm một triệu chứng đi kèm nữa là cảm nuốt khó khăn.

  • Nguyên nhân của nó là do thận yếu.
    Lúc này, bạn hãy gập đốt đầu tiên của ngón chân cái xuống, dùng ngón
    tay cái vuốt từ lằn chỉ ngón chân cái vào trong (H1A), ngày làm 3 lần, mỗi
    lần 2-3 phút cho cả hai chân, vuốt một thời gian các triệu chứng trên sẽ hết
    dần.
    Thứ hai
    Nếu bạn có hiện tượng đờm dãi nhiều do cảm cúm hoặc do nguyên nhân
    khác, nhất là người già. Hãy dùng tay chà mạnh vào vùng mặt dưới của cổ
    ngón chân cái (H1C), một thời gian sẽ hết đờm.
    Nếu bạn có điếu ngải của Đông y thì dùng điếu ngải hơ vào vùng này thì
    hiệu quả còn nhanh hơn nhiều nữa.
    Thứ ba
    Bạn bị đau đầu gối và khô khớp gối, lúc nào hoạt động khớp cũng kêu
    “lục cục”. Lúc này hãy dùng tay kéo mạnh ngón chân cái ra. Sau đấy, vừa
    kéo nhẹ nhàng vừa xoay ngón chân cái để tạo dịch nhờn cho khớp gối và
    không bị khô khớp nhé.
    Áp dụng cách này đảm bảo chả cần Glucosamine làm gì, một thời gian là
    hết đau khớp, thận lại khỏe lên nữa chứ.
    Có thể kết hợp bấm thêm huyệt Ẩn Bạch để điều trị chứng hay quên.
    Thứ tư
    Mọi người lưu ý
    Bấm vào mặt dưới ngón chân cái thấy đau thì bạn đang bị đau đầu gối.
    Bấm vào trung điểm đường lằn chỉ ngón chân cái thấy đau là bạn đang
    bị đau vùng khoeo chân.
    Lúc này bấm các điểm trên một thời gian là sẽ hết.
    Thứ năm
    Bạn bị huyết áp cao hãy vuốt kẽ ngón chân cái và trỏ, từ ngoài vào trong
    sẽ có 1 điểm đau xuất hiện (H1B), thông thường vị trí gần huyệt Thái Xung.
    Lúc này hãy bấm vào điểm ấy để điều trị chứng này.
    Thứ sáu
    Đối với những người bị di chứng sau tai biến liệt nửa người thì phải nói
    muốn vận động gì thì vận động.Nếu biết cách kéo ngón chân cái mỗi ngày
    thì sẽ tiến triển rất nhanh trong quá trình điều trị, các bạn cứ thử và xem
    hiệu quả.