THẾ GIỚI KHÔNG NỢ BẠN BẤT CỨ ĐIỀU GÌ

“Mọi thứ bạn có luôn tương xứng với những gì bạn đã bỏ ra. Bạn không
nợ nần bất cứ ai, và tương tự như vậy, không một ai nợ nần gì bạn.”
[Không tự khinh bỉ Không tự phí hoài | Vãn Tình]
Nếu bạn nghĩ cuộc đời phải cho mình thứ mình muốn, thì bạn đã sai rồi.
Chính suy nghĩ này dễ làm bạn đánh mất bản thân, đánh mất những động
lực để cố gắng trong cuộc sống. Thậm chí, thế giới này cũng không nợ bạn
niềm hạnh phúc. Mọi người sinh ra thì đều có quyền hạnh phúc, chỉ có điều,
bạn hành động như thế nào để tìm thấy những niềm vui ấy.
Kể cả sau nhiều ngày nắng gắt, thế giới cũng không nợ bạn một cơn mưa.
Bạn vẫn có nước để uống, vẫn có một mái nhà để che đầu, có những mùa
hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời để nhìn ngắm, thì cuộc sống vẫn đã cho bạn
quá nhiều, quá đủ. Hãy trân trọng những thứ mình có, và nếu chưa đạt được
điều mình mong muốn, thì có thể là bạn chưa nỗ lực đủ mà thôi.
Suy nghĩ cho rằng cuộc đời bất công, thường bắt nguồn từ thói quen so
sánh bản thân với người khác. Tạo hóa không ban cho bạn một ngoại hình
xấu xí, béo hơn hay gầy hơn ai cả. Chính bạn là người cho rằng mình có diện
mạo kém hấp dẫn hơn người khác mà thôi. Chính bạn cũng là người đã lãng
phí sự tự tin mà cuộc sống tặng cho tất cả mọi người, nhiều như nhau khi
chúng ta lọt lòng mẹ.
Cuộc đời không nợ bạn sự may mắn, cũng không nợ bạn sự bình yên.
May mắn, vốn có thể chẳng từng tồn tại, nó chỉ là một ảo ảnh bạn tạo ra bởi
sự ghen tỵ. Và khi ngừng chờ đợi thế giới ban sự may mắn cho mình, bạn
mới thực sự sống và cải thiện cuộc sống. Bình yên cũng vậy, nó vốn dĩ là
một khái niệm không tuyệt đối, có những người đứng dưới mưa mới thấy
bình yên, có những người lại muốn phải ngồi trong phòng kín nghe tiếng
mưa rơi mới đủ yên bình. Có thể bình yên không tìm đến bạn, nhưng bạn
luôn biết cách tìm đến sự bình yên mình mong muốn. Rốt cuộc, người đang
nợ bạn, không phải là chính bạn hay sao?

Advertisement

TỰ MỞ RỘNG TÂM HỒN

Khi không còn giữ nổi tâm bao dung, để có trái tim rộng rãi, người ta bị
những hẹp hòi từ cuộc đời làm khổ. Như chiếc lưới nhỏ, giữ lại hết những
điều vụn vặt ngang qua, không buông bỏ được, đến một ngày, nặng nề
không chịu nổi mà rách nát bởi chính những vụn vặt của mình.
Trái tim càng bé nhỏ càng dễ bị tổn thương bởi những điều bé nhỏ.
Khi không giữ được yêu thương cho ánh mắt, người ta bị những tàn phai,
những đổi thay từ cuộc đời làm khổ.
Có người, vì thương nên không dám quay lại nhìn một nơi đã đổi thay,
có người cũng vì thương, nên vẫn ở lại dù nơi đó đã đổi thay như thế nào.
Khi không còn giữ được hơi ấm cho đôi tay, người ta bị những lạnh nhạt
từ cuộc đời làm khổ, nhìn đôi tay lại nhớ những điều đã mất đi, rồi thấy đôi
tay mình lạnh.
Khi không còn giữ được chân thành cho lời nói, người ta bị những lời ác
từ cuộc đời làm khổ. Những sân si, những lời thô ác từ cuộc sống, đôi khi,
chỉ chờ một lời nói không chân thành mà tràn về.
Khi không giữ được sự cảm thông để đôi tai biết lắng nghe, người ta bị
những ồn ào từ cuộc đời làm khổ, do không lắng nghe được sự yên lặng phía
sau những ồn ào.
Cơn gió từ thế giới phù hoa, từ muôn đời nay, chưa bao giờ dừng thổi,
chỉ chờ một lần quên khép cửa, len vào.
Mong người luôn an.
Vô Thường
Núi ngày cũ
Om Mani Padme Hum

SƯỚNG KHÔNG KHOE, KHỔ KHÔNG THAN,MẤT KHÔNG TIẾC, NGUY KHÔNG LOẠN


Kể khổ cũng có giới hạn, đồng tình cũng có thời hạn. Đừng khiến bản thân
trở nên đáng thương trong lòng người khác, cũng đừng tự hại mình trở
thành hạt cát trong mắt người ta!

  1. KHỔ KHÔNG THAN: là một loại tu luyện tâm tính.
    Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng:
    “Đừng bao giờ kể khổ với bất kì ai, vì 80% số người nghe đều không quan
    tâm, 20% còn lại chỉ lấy làm trò cười.”
    Nghe qua câu nói này có vẻ rất tuyệt tình, nhưng nó lại cho chúng ta biết
    một sự thật:
    Kể khổ cũng có giới hạn, đồng tình cũng có thời hạn.
    Khi đối mặt với đau khổ, có rất ít người thật lòng muốn đi tìm hiểu hết
    nỗi khổ của bạn. Do đó, khổ mà không than mới là lựa chọn tốt nhất cho
    chúng ta.
    Người trưởng thành nên có một trái tim thật kiên cường và mạnh mẽ, đủ
    sâu sắc để cất giữ một vài chuyện riêng hay bí mật nào đó. Nếu chúng ta
    sống nông cạn như một cái dĩa, nghĩ cái gì cũng bày ra trên mặt, có chút
    buồn khổ cũng không kiềm chế được mà nói cho cả thiên hạ biết, vậy chắc
    chắn chỉ khiến nỗi khổ nâng lên gấp trăm ngàn lần.
    Cuộc sống cứ 10 chuyện đã có đến 8, 9 chuyện không được như ý. Đối với
    người trí tuệ, họ xem nhẹ nỗi khổ, mà cố gắng nắm bắt 1, 2 phần như ý kia.
    Ngược lại, những người cố chấp chỉ biết sống chết trong sự bất hạnh của họ.
    Không than khổ không phải vì muốn chúng ta tự kìm nén cảm xúc bản
    thân, mà vì muốn chúng ta sớm ngày xem thấu hồng trần. Đó là đại biểu của
    một loại trí tuệ gọi là “không đấu tranh vô ích”, cũng là một loại dũng cảm
    mang tên “dám đối đầu với đau khổ”.
    Khổ không than không phải vì yếu đuối, chuyện gì cũng cắn răng nhận
    thiệt thòi vào mình, mà là ít than vãn, học cách buông bỏ những đau khổ
    không cần thiết.
    Rồi đến một ngày nào đó, bạn nhất định sẽ phải cám ơn sự kiên trì đến
    cùng của chính mình, đã khiến bản thân không bị cái khổ đánh bại, mà có
    thể thờ ơ đối mặt với nó.
    Khổ không than, chính là cách để chúng ta có thể im lặng “lột xác”, đợi
    thời cơ đến, bản thân sẽ trở thành một phiên bản tuyệt vời nhất!
  2. SƯỚNG KHÔNG KHOE: là một loại trí tuệ trầm mặc.
    Hoa nở một nửa khiến người ta tò mò, rượu say một chút để bảo trì sáng
    suốt. Làm người nên biết sống khiêm tốn, điệu thấp chính mình; giấu bớt
    ánh hào quang, đừng để bản thân sống quá “chói mắt”. Đây cũng là một
    dạng trí tuệ.
    Sướng không khoe, không phải ý nói rằng vui mừng không được chia sẻ,
    mà muốn khuyên răn chúng ta đừng để cái vui của mình ảnh hưởng đến
    niềm vui của người khác.
    So với những người tự mãn, thích ăn miếng trả miếng, những người sống
    điệu thấp thế này có thể dễ dàng kiềm chế tính cách của bản thân, khiến họ
    không nói lời khó nghe gây tổn thương cho người khác.
    Bất kể họ đang đối mặt với những tin đồn xấu xa hay lời nói ác ý thế nào
    đi nữa, họ vẫn có thể bình tâm, cư xử có chừng mực.
    Cuộc sống trước giờ đều là một cuộc thi trí tuệ đầy cam go, muốn thành
    công vượt qua mọi chuyện, trước hết là nên quản tốt cái miệng của chính
    mình.
  3. MẤT KHÔNG TIẾC: là một loại xem nhẹ sáng suốt.
    “Vườn hoa dù bừa bộn cũng có người ghé, mảnh đất dù cỏ xanh ngăn nắp
    cũng chẳng ai tìm.” Mặc dù vật phía trước có hơi hỗn loạn, nhưng vì cảnh
    sắc xinh đẹp của nó, người ta liền dễ dàng bị mê hoặc. Ngược lại, cỏ dại chỉ
    là vật tầm thường, không giá trị, làm thế nào cũng không thể khiến người
    khác ghé mắt nhìn sang.
    Những chuyện trên thế giới này có lẽ cũng tương tự như vậy. Chúng ta
    thường bởi vì đi quá nhanh, quá xa, mà dễ dàng lạc vào thế giới đầy phức
    tạp. Tự mình đắm chìm trong đó rồi quên đi nơi chúng ta xuất phát, lý do
    tại sao bắt đầu.
    Trang Tử có câu nói thế này: “Phòng trống thì sáng, cát tường dừng lại.”
    Một căn phòng để trống mới để lộ sự rộng rãi, thoáng đãng và sáng sủa
    của nó. Nếu căn phòng chất đầy đồ đạc, sẽ không còn chỗ để ánh sáng lọt
    vào nữa.
    Tâm trí con người cũng như vậy, nếu chúng ta có thể vứt bỏ hết những
    tạp niệm, rác rưởi trong tâm trí, quét sạch bụi mù, thì trái tim sẽ tràn ngập
    ánh sáng. Kết quả đương nhiên là thanh thản và tỉnh táo hơn trước.
    Nhân sinh trên đời này, ai sớm hiểu buông bỏ phồn hoa, không níu kéo
    những bận rộn vô nghĩa, im lặng lắng nghe âm thanh từ sâu thẳm trong tâm
    hồn, người đó sẽ sớm đạt được hạnh phúc chân chính trên đời.
    Trong một đời hạn hẹp này, người ta không thể lúc nào cũng để danh và
    lợi, tiền bạc và địa vị chiếm hết chỗ trong tâm trí mình. Ai vì nó mà bỏ qua
    gia đình, hạnh phúc, sức khỏe, quả là một sự thiếu sót và đáng tiếc lớn.
    Khi tâm mệt mỏi, hãy cho nó một khoảng thời gian để nghỉ ngơi, bình tĩnh
    và sáng suốt trở lại, có như thế bạn mới không tự đánh mất chính mình, qua
    đó dễ dàng chấp nhận từ bỏ những thứ dư thừa, không đáng bận tâm.
  4. NGUY KHÔNG LOẠN: Là một loại thân tâm kiên cường.
    “Gặp nguy không loạn” là phản ứng cần có đầu tiên của người muốn làm
    nên chuyện lớn.
    Dù chuyện có khẩn cấp hay đột ngột đến đâu, bạn càng ít hoảng loạn,
    càng dễ khống chế tình hình.
    Sợ hãi là điều không cần thiết, bởi dù sợ cũng không thể tránh khỏi. Thế
    nên thay vì hèn nhát trốn tránh hoặc hoảng sợ, cách tốt nhất vẫn là bình tĩnh,
    tập trung suy nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề.
    Muốn thành công và có cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn sau này, cách tốt
    nhất là nên cố gắng đạt được bốn cảnh giới này ngay từ bây giờ.
  • Theo Dân Sinh –

DUNG MẠO SONG HÀNH CÙNG TÂM NIỆM

Trong cuộc sống thường có hiện tượng rằng: Một người lướt qua thì thấy
dung mạo vô cùng tuyệt vời, song nhìn lâu lại thấy bình thường.
Một người liếc nhìn thấy bình thường, nhưng sau này càng nhìn lại càng
thấy thuận mắt, càng nhìn càng lại thấy cuốn hút.
Sở dĩ như thế phần lớn là vì trên khuôn mặt đã thể hiện tâm hồn của
người đó. Tâm hồn cũng ảnh hưởng tới dung mạo. Tính cách của một người
được viết trên khuôn mặt của họ. Tính cách qua ngày rộng tháng dài sẽ dần
thay đổi dung mạo của chúng ta.
Người xưa có câu rằng “Tướng do tâm sinh”, ý muốn nói với chúng ta
rằng, dung mạo của một người sẽ thay đổi theo tâm niệm của họ.
Nếu bạn sống khoan dung, trên khuôn mặt của bạn sẽ hiện lên vẻ đẹp
của sự an nhiên.
Bạn sống đơn giản, khuôn mặt sẽ có nét cười của trẻ thơ. Bạn thân thiện,
khoé môi của bạn tự nhiên sẽ hướng lên trên như đang mỉm cười. Bạn giả
dối, đôi mắt bạn sẽ lộ vẻ gian xảo. Bạn nóng nảy, đôi lông mày sẽ vô tình
nhíu lại.
Thực ra, trạng thái tinh thần của một người, nếu có những biến đổi tích
cực, thì toàn thân người ấy sẽ toát nên sức sống. Sự kiên nhẫn, tự tin, không
chỉ thay đổi dung mạo, mà còn khiến khí chất thăng hoa.
Do đó, nếu muốn có một dung mạo xinh đẹp, ắt phải nuôi dưỡng tâm
hồn mình. Chỉ khi tâm hồn rạng rỡ, đáng yêu, bạn mới có thể tạo được vẻ
đẹp mỹ lệ bền lâu.
Một người phụ nữ sở hữu dung mạo xinh đẹp tuy nhiên tính cách không
tốt, tu dưỡng không đủ, chưa chắc nhìn họ đã xinh đẹp. Nếu bạn may mắn
có một khuôn mặt xinh đẹp, thì bạn cần ghi nhớ đây chính là một khảo
nghiệm đối với tâm hồn bạn.
Còn nhớ một nữ diễn viên người Anh từng nói:

  • Nếu muốn có một thân hình đẹp hãy chia đồ ăn của bạn cho những
    người đói khát.
  • Nếu muốn có một đôi môi đẹp, hãy nói những lời thân thiết.
  • Nếu muốn có một đôi mắt khả ái hãy nhìn vào điểm tốt của người khác.
  • Nếu muốn có một phong thái trang nhã, khi đi đường hãy nhớ rằng trên
    đường không chỉ có mình bạn.
    Kỳ thực, ở đời không có vẻ đẹp và cái xấu vô duyên vô cớ. Một người có
    gương mặt xinh đẹp, nhưng tính cách không tốt, tu dưỡng không đủ, chưa
    hẳn trông họ đã xinh đẹp. Diện mạo thể hiện tình cảm, tính cách của bạn, và
    cũng tiết lộ vận mệnh của bạn.
  • Chia sẻ thêm với bạn một câu danh ngôn mà tôi rất thích:
    ”Người đẹp, chưa chắc là một người luôn tốt, nhưng người tốt chắc chắn
    là một người luôn đẹp”. Vậy cái đẹp không tàn phai nằm ở đức tính nơi một
    tâm hồn…”
    Trau chuốt hình thức bề ngoài
    Không bằng làm đẹp chính ngay tâm mình…
    Thân, Miệng, Ý biết giữ gìn
    Nét đẹp xử thế hơn nghìn dung nhan…
    Như Nhiên

LÀ NGƯỜI BIẾT SỐNG MỘT MÌNH

Thiên hạ bao la, nhưng trên đời này có mấy ai gặp được tri kỷ, để nhiều
lúc phải cười đau khóc hận, ôm mối tâm sự một mình. Thế thì đi tìm tri kỷ
cũng như tìm trăng dưới đáy nước, nếu có gặp được cũng chỉ là một cái
duyên, có hợp rồi có tan, như tất cả những nhân duyên trên cõi đời này.
Dù có gặp được tri kỷ, mỗi người cũng vẫn là một thế giới cách biệt, có
cảm thông cũng chẳng làm gì được cho nhau, vì ai nấy đều phải sống cuộc
đời của mình, đối diện với những vấn đề của mình, không ai có thể cảm
nhận được hoàn toàn những điều người khác cảm nhận. Mặc dù vậy, nếu
biết hiện tại có một người tri kỷ, dẫu người ấy ở xa ngàn trùng, cũng cảm
thấy ấm lòng.
Nếu xây đắp hạnh phúc hay sự an lạc của mình trên những đối tượng
bên ngoài hay những gì do duyên hợp, chắc chắn sẽ không khỏi có lúc buồn
đau hụt hẫng, bởi vì những gì do duyên hợp đều phù du huyễn ảo như giấc
mộng, như bọt nước, như sương rơi. Trên thế giới này, tất cả mọi thứ đều
luôn luôn chuyển biến, và con người cũng không ngừng thay đổi, không bao
giờ đứng lại một chỗ. Vì vậy, những vấn đề của ngày hôm qua có thể không
còn là vấn đề của ngày hôm nay, và những nỗi niềm ôm ấp lâu nay đến lúc
nào đó sẽ nhạt nhòa phai tàn cùng với thời gian. Tri kỷ ngày hôm nay có thể
không còn là tri kỷ của ngày mai. Có những người bạn trước đây thật thân
thiết nhưng ngày nay gặp lại nhiều khi cũng chỉ trao đổi vài ba câu chuyện
rồi đường ai nấy đi, vì hoàn cảnh đã thay đổi, tâm tình cũng không còn như
xưa.
Một lúc nào đó, dù có một đời sống thế nào, hạnh phúc hay đau khổ, may
mắn hay bất hạnh, chúng ta sẽ chỉ còn lại một mình, đối diện với chính mình.
Nếu chưa bao giờ biết sống một mình, chắc hẳn sẽ có rất nhiều bất an và
phiền muộn, không biết làm gì cho lấp đầy khoảng trống. Biết sống một
mình không có nghĩa là xa lánh đời, xa lánh người mà chỉ biết đến mình.
Sống một mình như vậy chỉ là theo hình tướng, nếu thực chất vẫn còn đầy
vô minh phiền não thì cũng chẳng ích gì. Biết sống một mình là ý thức được
sự huyễn hóa trong cuộc đời và đi tìm sự thường hằng an lạc nơi chính mình,
qua sự tìm hiểu khai phá thân và tâm mình. Tập trung tư tưởng trong sự
thấy biết thân và tâm, cảm nhận sự sống hiện tại qua từng hơi thở, từng niệm
khởi đến đi là trở về với Tánh Giác thường hằng sẵn có. Và từ nền tảng bao
la của Tánh Giác đó, những năng lực chuyển hóa mầu nhiệm có thể được
phát khởi, cho ta sức mạnh nội tại để có thể an nhiên vượt qua những khó
khăn thử thách trong cuộc đời.
Trong kinh Phật có kể chuyện một vị tỳ kheo khất sĩ lúc nào cũng thích
sống một mình, đi khất thực một mình, thọ trai một mình, ngồi thiền một
mình, không giao du hòa nhập với các tỳ kheo khác trong Tăng chúng. Đức
Phật nghe kể lại mới gọi ông đến hỏi rằng:

  • Nghe nói ông thích sống một mình, vậy ông sống một mình như thế
    nào?
    Khất sĩ đáp:
  • Bạch Thế Tôn, con chỉ sống một mình một nơi, ca ngợi hạnh sống một
    mình, một mình đi khất thực, một mình ra khỏi xóm làng, một mình ngồi
    thiền, thế thôi.
    Phật bảo:
  • Ông đúng là người thích sống một mình – tôi không nói vậy là không
    phải, nhưng tôi biết có một cách sống một mình thật là mầu nhiệm. Đó là sự
    quán chiếu thấy rằng quá khứ đã không còn, tương lai thì chưa tới, nên an
    nhiên sống trong hiện tại mà không vướng mắc vào những ước vọng ràng
    buộc. Người thức giả sống như thế, tâm không do dự, bỏ hết mọi lo âu hối
    tiếc, xa lìa mọi tham dục trên thế gian, cắt đứt những sợi dây ràng buộc lôi
    kéo mình. Đó gọi là thực sự biết sống một mình. Không có cách nào sống
    một mình mầu nhiệm hơn thế được.
    Rồi Thế Tôn nói bài kệ như sau:
    Quán chiếu vào cuộc đời
    Thấy rõ được vạn pháp
    Không kẹt vào pháp nào
    Lìa xa mọi ái nhiễm
    Sống an lạc như thế
    Là biết sống một mình.
    Như vậy, sống một mình tức là sống an vui tự tại vì đã thấy rõ được bản
    chất hư ảo của cuộc đời, nên xả bỏ cái Ngã đầy chấp trước si mê, nguồn gốc
    của mọi phiền não đau khổ. Điều nghịch lý kỳ diệu là người biết sống một
    mình lại chính là người biết quên mình đi, như thiền sư Đạo Nguyên nói:
    Học đạo là học về tự ngã – Học về tự ngã là quên đi tự ngã…
    NB
    Namo Buddaya

NƯƠNG TỰA NƠI CHÍNH MÌNH

“Đức Phật dạy người nào muốn hiểu biết thì phải tự mình thấy rõ chân
lý. Thế nên không có chút khác biệt nào giữa những lời tán dương và câu chỉ
trích. Dầu người ta nói thế nào cũng không quấy rầy được bạn. Một người
không tự tin sẽ cảm thấy mình xấu khi bị kẻ khác chê xấu. Hãy tự xét.
Nếu họ nói sai, hãy quên đi; nếu họ nói đúng, hãy học theo họ. Bất kỳ
trường hợp nào xảy ra cũng chẳng có gì. Tại sao phải giận dữ? Nếu bạn có
thể nhìn sự vật như vậy, bạn sẽ thật sự bình an. Chẳng có cái gì là sai cả; tất
cả đều là Pháp. Nếu bạn thật sự sử dụng khí cụ mà Đức Phật đã ban cho bạn,
bạn sẽ không cần phải ganh tị với người khác nữa.
Trong khi những kẻ lười biếng chỉ muốn nghe và tin, bạn có tự tín và có
thể kiếm sống bằng sự nỗ lực của chính mình. Tuy thế, nếu khi thực hành
bạn chỉ sử dụng những gì bạn có thì cũng phiền toái bởi vì chúng là của bạn.
Ban đầu, có lúc bạn nghĩ việc hành thiền thật khó khăn và bạn đã khư khư
nắm giữ những cái tốt của kẻ khác.
Thế rồi, Đức Phật dạy bạn phải làm với những gì bạn có và bạn nghĩ rằng
mọi chuyện đều êm xuôi tốt đẹp. Nhưng rồi bạn lại thấy khó khăn nữa, Đức
Phật lại dạy thêm: Nếu bạn dính mắc và nắm giữ điều gì, dầu của chính bạn
hay của ai đi nữa, bạn cũng gặp phiền toái. Nếu bạn chạy vào bếp nhà hàng
xóm nắm một cục lửa, bạn sẽ bị phỏng tay. Nếu bạn nắm cục lửa nhà bạn,
bạn cũng bị phỏng tay như thường. Vậy thì đừng nắm giữ gì cả.
Đó là lối thực tập áp dụng ở đây — phương pháp trực tiếp. Tôi không
bằng lòng với ai. Nếu bạn đem kinh điển hay tâm lý học tranh cãi với tôi, tôi
sẽ không tranh cãi. Tôi chỉ trình bày cho thấy nhân và quả, để bạn hiểu chân
lý của pháp hành. Chúng ta tất cả đều phải nương tựa nơi chính mình.”
(*) Trích: Mặt hồ tĩnh lặng – Ajahn Chah.

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


“Sương mù chỉ có thể tồn tại được khi mặt trời chưa mọc. Khi mặt trời
lên, sương liền tan mất.
Những khổ đau và bất an trong lòng người đời cũng vậy, chúng chỉ tồn
tại khi trong họ chưa có tình thương và hiểu biết. Khi tình thương và hiểu
biết xuất hiện, những bất an và khổ đau sẽ tan biến mất”.(1)
Ánh sáng của người khác, dù rực rỡ đến đâu, cũng không thể xóa bỏ hết
những lạnh lẽo âm u trong lòng của mình. Ánh sáng nằm trong lòng người
này, còn những lạnh lẽo âm u lại nằm trong lòng người khác; cách lòng, luôn
là khoảng cách xa nhất, với không được, đi không tới, nhìn không qua.
Nếu không có năng lực nhìn thấy được nguyên nhân bắt đầu nỗi đau và
cách thức để kết thúc nỗi đau thì cũng không đủ năng lực để có được bình
yên, bất kể ai cũng vậy, dù kẻ đó đáng thương thế nào.
Có được bao nhiêu hiểu biết sẽ đặt xuống được bấy nhiêu đau khổ. Có
được bao nhiêu từ bi sẽ có được chừng ấy bình yên. Không ai có thể vay
mượn từ bi và hiểu biết của người để bình yên.
Khi đi ngang qua, dù thương hay ghét, những dấu vết mà người đời
thường để lại cho nhau phần nhiều là những vết thương; tất cả cũng chỉ do
thiếu tình thương và hiểu biết mà thành.
Người mà chúng ta oán ghét, là người sẽ làm khổ chúng ta; và người mà
chúng ta thương, nhưng thương không đúng cách, là người sẽ bị chúng ta
làm khổ. Thiếu tình thương và hiểu biết rồi mãi làm khổ nhau, dù nhiều khi
không ai muốn.
Cuộc sống như một dòng sông, chảy mãi và đầy bất trắc, những ai chỉ nói
“tình thương” và “hiểu biết” nhưng không thực hành, kẻ đó như người ở
trong dòng nước nhưng lại nằm yên không chịu bơi, không vùng vẫy, không
hành động, kẻ đó nhất định sẽ bị chìm.
Người ngủ an.
Vô Thường.
Núi.27.11.2020
Om Mani Padme Hum


[1] Dịch ý từ một đoạn kinh, từ dòng thứ 9 đến dòng 13, khung thứ hai,
trang 582, bộ kinh mang mã số 374, 大般涅槃經 (kinh Đại Bát Niết-bàn), tập
12 大正新脩大藏經。
P/s: Này Người! Đi đâu làm gì cũng nghĩ mình là con của Phật.

SỰ VÔ THƯỜNG CỦA CUỘC ĐỜI

Tất cả sự vật trên cuộc đời đều biến động, vô thường hay thay đổi. Đây
là ngọn lửa vô thường sẽ dần thiêu đốt tất cả. Con người cố gắng tạo ra mọi
thứ, nhưng rồi ngọn lửa vô thường của thời gian sẽ làm tất cả đều trở thành
con số không.
Qua đó, chúng ta phải hiểu, phải ý thức rằng chúng ta phải đi tìm điều gì
đó trường cửu hơn là những thứ giá trị tạm bợ này.
Tuy rằng trong cuộc sống, chúng ta không thể phủ nhận tất cả vì còn nhu
cầu để sống, để có cái ăn cái mặc, cái nhà để ở, những nhu cầu tối thiểu,
không thể thiếu. Nhưng bên cạnh đó, chúng ta hãy nhớ rằng tất cả đều vô
thường tạm bợ. Chúng ta không nên xem điều đó là quý giá, là cứu cánh,
mà chúng ta phải hướng đến mục tiêu cao thượng hơn, bền vững hơn,
trường cửu hơn.
Trong kiếp người chỉ bảy tám mươi năm, với một người không hiểu nhân
quả luân hồi sẽ cho rằng con người nên hưởng thụ đầy đủ vật chất của kiếp
người này rồi chết, rồi hết.
Nhưng với con người có trí tuệ, hiểu đạo sẽ thấy rằng bảy tám mươi năm
này không hề là một điểm cuối cùng, chưa phải là sự chấm hết, mà vòng
luân hồi sẽ khiến họ còn tái sanh mãi mãi. Cho nên, cái giá trị bền vững là
những gì con người mang theo từ kiếp này sang kiếp khác. Đó mới chính là
sự bền vững, là tâm nguyện tu tập, là công đức mà chúng ta đang gieo ở
hiện tại, chứ không phải tiền bạc của cải đang có.
Ví dụ như một người giàu có, và rất may mắn không bị bệnh tật, không
bị cháy nhà, không bị con cái phá của, thì họ sẽ giữ được tài sản của cải cho
đến chết, nhưng họ không thể mang theo tài sản đó qua kiếp sau. Nếu họ
giàu có và biết đem tài sản để làm việc phước thiện, giúp người khác tăng
trưởng pháp thiện, thì họ sẽ đem được công đức đó qua kiếp sau.
Vì vậy, nếu trong cái vô thường này mà chúng ta biết tìm ra một cái bền
vững của nhân quả, là công đức lành, là công phu tu hành, là lòng từ bi, là
chí nguyện giải thoát, thì chúng ta không sợ bị ngọn lửa vô thường phá tan.
Trích sách: Pháp Hoa Chân Nghĩa – Phẩm Thí dụ – trang 71, 72 – TS.

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Một người không có tay, dù đứng trước núi châu báu lớn cũng không
thể nhặt được gì để mang về giúp cho cuộc sống của họ bớt khổ.
Một người không có niềm tin vào những điều tốt đẹp cũng vậy, như
một kẻ không có đôi tay; khi đi ngang qua cuộc đời, dù từng nhiều lần
nhìn thấy những điều tốt đẹp, nhưng cuối cùng vẫn không giữ lại được
trong lòng mình một điều tốt đẹp nào, để đem ra trang trải trong những
ngày khó khăn”.(1)
Ai cũng muốn cho đi một điều gì đó, nhưng nhiều khi, có những người,
tìm mãi nhưng vẫn không thấy được đôi tay của họ ở đâu, để đặt vào đó
món quà của mình, nên lại thôi.
Ai cũng muốn kéo ai đó đứng lên sau thất bại, nhưng có những người,
tìm mãi vẫn không thấy được đôi tay của họ ở đâu, để cầm lấy, kéo họ đứng
lên.
Họ chính là chúng ta, những con người khi không có niềm tin vào sự chân
thành của người, người muốn cho, ta lại không có tay để nhận; khi không
niềm tin vào bản thân, người kiên trì đưa tay ra, ta lại không có tay để cầm
lấy đứng lên sau thất bại.
Đôi tay để cho, đôi tay để nhận đều được làm bằng niềm tin.
Có lẽ, món quà đẹp nhất mà chúng ta có thể tặng được cho người là tin
vào họ; và món quà tốt nhất chúng ta có thể tặng được cho mình là niềm tin
vào bản thân.
Vì tin có một nơi còn đáng giá hơn những thứ phù phiếm ngoài kia, nên
có kẻ mới dám ngược giông ngược gió để trở về. Vì tin vào sự kì diệu của
tình thương, nên có kẻ mới dám dốc lòng mình cho đi không chờ nhận lại.
Giữa thời gian đằng đẵng, trong không gian mênh mông, con người dù
to lớn đến đâu, dù sống lâu thế nào, cuối cùng cũng chỉ to lớn bằng một hạt

bụi, có kẻ tin hạt bụi đó có thể bay ngược gió, nên đã định hướng được cho
dòng đời bất tận của mình.
Khi tin vào ai đó chúng ta sẽ có được họ, và khi tin vào bản thân mình,
chúng ta sẽ có được tất cả.
Cuộc sống của mỗi người là vậy, được tạo ra từ đôi tay của chính mình,
và được bảo vệ chở che bởi đôi tay của những người họ đã tin tưởng yêu
thương.
Khi không có niềm tin vào những điều tốt đẹp, lòng người như tấm chăn
nghèo, không đủ lành lặn để giữ ấm được đôi tay, chạm vào người làm
người lạnh, ôm lấy mình làm mình đau.
Người ngày mới an
Vô Thường
Núi.9.11.2022
Om Mani Padme Hum


[1] Dịch ý từ một đoạn trong Luận Đại Trí Độ.

SỐNG HÔM NAY NHƯ NGÀY CUỐI TRONG ĐỜI

Thỉnh thoảng, ta hãy suy nghĩ về cái chết và sự mong manh của đời người
như một người vừa trải qua một cơn thập tử nhất sinh. Những suy nghĩ đó
sẽ tiếp thêm cho ta sức mạnh để dám bức mình khỏi những điều phù phiếm.
Nếu chỉ còn một ngày để sống, liệu ta có còn bon chen hối hả giành giật
với đời, với người? Liệu ta có còn tỏ ra trì trệ, lười biếng, hời hợt với bản
thân?
Liệu ta có còn vô tâm, vô cảm, toan tính với những người xung quanh?
Liệu ta có còn buông thả tâm mình theo những thú vui vô nghĩa? Có còn
giữ trong lòng những hận thù, oán ghét, những hành động xấu, ác?
Liệu ta có còn thốt ra những lời nói, làm những hành động làm tổn
thương người khác?
Hay ta chỉ muốn một sớm mai bình yên ngồi dưới hiên nhà, muốn ăn một
bữa cơm đạm bạc với gia đình, muốn nhìn kỹ ánh mắt của những đứa con
thơ, nhìn kỹ nét tần tảo chịu thương chịu khó của cha mẹ, muốn nói điều gì
đó để làm người thương vui lòng,…?
Khi đối diện với cái chết, ngay cả những dòng máu thật lạnh, những trái
tim thật băng giá cũng sẽ nồng ấm lại.
Khi đối diện với cái chết, những được, mất, hơn, thua, những tham vọng
vật chất, những hận thù sâu đậm,… đều không còn đáng kể nữa, đều sẽ mờ
phải đi, nhẹ tênh…
Khi không còn thời gian để chọn nhiều hơn, người ta tự khắc biết chọn
thứ đáng quý nhất. Họ sẽ…
chọn suy nghĩ yêu thương, thiện lành;
chọn sống chân thành, tử tế với người;
chọn việc sỹ nghĩa để làm;
chọn lời dễ thương để nói;

chọn ánh mắt hiền để nhìn cuộc đời;
chọn đôi tay ấm để nắm lấy tay người khác;
chọn bước nhẹ đôi chân để tránh làm tổn thương những nơi mình đi qua;
và chọn hơi thở nhẹ nhàng, định tĩnh để lắng nghe cuộc sống.
Biết là vậy nhưng sao ta cứ mãi không làm chủ được mình, cứ bị những
điều bất thiện, những danh lợi, thiệt, hơn trong cuộc đời cuốn đi? Những lúc
như vậy, xin ta hãy luôn nhớ: “ cách để có thể thương được mọi thứ trong
cuộc sống đầy khắc nghiệt này chính là nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ mất đi. Thật
vậy! Mọi thứ rồi sẽ mất đi”.
Mỗi sớm mai thức giấc, hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng. Suy
nghĩ này sẽ thôi thúc ta biết nhìn đời bằng đôi mắt yêu thương, biết sống với
lòng biết ơn và nỗ lực hết mình. Bởi ta không biết mình có còn cơ hội để nói
lời cảm ơn, nói lời xin lỗi hoặc làm những việc mình rất muốn làm.
Nếu sớm mai, ta còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời, hãy nhớ cảm tạ cuộc
sống này bằng trọn vẹn trái tim!
Người ta thích làm tù nhân quá khứ
Rồi ưng làm đạo diễn ở tương lai
Giữa huyên náo có ai ngồi vô sự
Sống bây giờ, trọn vẹn với hôm nay?
(Trích NHẸ GÁNH ƯU PHIỀN trang 64 – 66)